Lớp học tình thương Bà Nam PDF Print E-mail
Tuesday, 07 October 2014 09:39

Bà giáo già 83 tuổi bền bỉ 16 năm trời dạy các bạn tật nguyền học chữ

LỚP HỌC TÌNH THƯƠNG BÀ NAM – AN DƯƠNG

Ngày mồng 1 mình xuống chùa Đồi thắp hương và thông báo với sư Thầy, sư Bác năm nay con nhỏ mình không xuống tổ chức trung thu cho các con được. Về HN lại áy náy không thôi, lao xuống làng chài, bãi GIỮA sông HỒNG. Từ đầu tháng đã liên tục có các nhóm tình nguyện, các hội từ thiện xuống tặng quà, cuối tuần này vài nhóm, sang chính tuần trung thu từ thứ 7 cho đến CN và thứ 2 đều kín cả sáng và chiều. Thôi, như vậy các con cũng được nhiều nhiều niềm vui quá. Mẹ Loan lại chẳng có việc làm rồi. Chiều nay, nghĩ sao theo cái link chị Ngô Phương Loan gửi, lại lao vào An Dương nơi có lớp học tình thương bà Nam với các cháu tật nguyền.

Căn nhà nhỏ đơn sơ như thời bao cấp nằm lọt thỏm giữa các ngôi nhà phố cao tầng và đầy đủ tiện nghi, bà Nam với giọng nói tinh tường, mạnh khỏe hơn nhiều so với vóc người nhỏ nhắn và cái tuổi 83 gần đất xa trời. Bà chẳng nhiệt tình, cũng chả lạnh lùng, cứ binh binh như những cống hiến không khoa trương bà đã cống hiến 16 năm qua. Chỉ một vài phút nói chuyện, đủ để mẹ Loan cảm nhận một tấm lòng yêu thương con trẻ không giới hạn, một nghị lực phi thường và sự kiên nhẫn vô cùng đáng trân trọng. Bà bảo, 2, 3 năm gần đây mọi người mới biết đến việc bà làm, chứ bà gắn bó với các cháu hơn 16 năm rồi, các cháu yêu thương, quấn quýt và nghe lời bà lắm. Cả lớp học 5 ngày một tuần với 15 bạn cũ và 3 bạn mới tinh toàn mắc bệnh thiểu năng trí tuệ, tật nguyền và tự kỷ. Bà vui vì các bạn í đến giờ đã đọc được báo, biết cộng trừ nhân chia, biết run rẩy viết ra những dòng chữ thể hiện tình cảm yêu thương của mình với bà dù chả nói ra được nên lời. Bệnh tật đi kèm với cái nghèo, 2/3 các bạn trong số 18 HS của bà là có hoàn cảnh gia đình nghèo đói và khó khăn. Bà cũng chả nghĩ đến trung thu cho chúng nó nếu mẹ Loan không tới thăm. Mừng vì có thể đem chút niềm vui của mình và bạn bè đến cho bà và các con nhưng cũng buồn buồn vì đâu đó ngoài kia, có những nơi người ta ào ào làm từ thiện nhưng lại có những hoàn cảnh khó khăn với những ước mơ lồng đèn giản dị mà cũng khó thành.

Bà nhất định không cho tổ chức khoa trương với lí do các bạn í không quen khi tiếp xúc với người lạ, một bà lão 83 làm mẹ Loan chủ quan nghĩ rằng đó là lí do thực sự vì vậy dù rất muốn để các F1 của chúng mình có một cơ hội cùng sẻ chia với các bạn tật nguyền, cùng ngơ ngác nghe các mẹ kể lể về tấm lòng của một con người giàu tình yêu thương như bà NAM nhưng mẹ LOAN quyết định chỉ quyên góp nho nhỏ và sẽ trực tiếp cùng chị Ngô Phương Loan và bạn Củ Cải đến thăm lớp học của các con vào sáng thứ BẨY tuần tới ngày 13 của rằm trung thu. Bà Nam chả cần gì, bà bảo bà chỉ cần chúng nó được vui, nếu có mỗi con một món quà thì tốt quá, cứ bánh kẹo, đồ chơi là các bạn í vui rồi, đừng sách vở, cặp sách chi hết nhé. Viết ra đây để hô hào cả nhà mình, ai làm bánh, ai có nhiều hoa quả hoặc ủng hộ 15 phần đồ chơi hàng mã đơn giản thì ủng hộ nhé. Thay mặt bà Nam, mẹ Loan xin chân thành cám ơn.

Giờ các mẹ làm từ thiện phần nhiều để dậy các con biết sẻ chia, biết quan tâm tới những người có hoàn cảnh khó khăn

Dù cuộc sống còn bộn bề, lo toan chật vật, các mẹ vẫn cố, vẫn song hành để các con học hỏi thêm được những điều mới mẻ

Và vì thế, các bạn í đã cùng mẹ từ rất sớm và có ý thức hỗ trợ các mẹ trong mọi công việc

Mai này nhìn lại, thấy hình ảnh mình thật đáng tự hào phải không Kem Mút, Khánh Ngân?

Bên cạnh việc sáng sáng được cắp sách đến trường như bao bạn nhỏ khác, điều may mắn cho các học sinh của bà Nam là đến giờ các con đã biết đọc, biết viết những điều đâu có dễ dàng với các bạn bình thường, đằng này...

Thật khâm phục bà và trân trọng tấm lòng bà

Những bài học nhỏ nhưng sẽ là ký ức lớn của tuổi thơ, nhắc nhở các con tự hài lòng với cuộc sống của mình

Cuộc đời còn nhiều lắm những bất công, những hoàn cảnh khó khăn, những bất hạnh mà không phải ai cũng có thể được cơ hội để sẻ chia như các con đâu nhé

Mình về thôi nhỉ, vẫn nghịch ngợm, vẫn mè nheo, vẫn phá phách nhưng những giây phút này, các con đang nắm tay nhau và cảm nhận về cuộc đời, về số phận và chắc đang cùng cám ơn cuộc sống, cám ơn bố mẹ đã cho mình một cuộc sống nhiều niềm vui.

 

 

Add comment