Phượt cùng Kẹo Mút

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Tuesday, 07 October 2014 13:19

 

 

Vui lắm í, chuyến đi xa đầu tiên trong đời em

2.5 tháng, Kẹo Mút của mẹ bị ốm, phải dung liều kháng sinh đầu tiên. 3 đợt kháng sinh liền tù tì trong 1 tháng mà đờm vẫn khò khè ở cổ họng. Mặc dù luôn mong muốn con sẽ mạnh mẽ, trâu bò như bố mẹ và anh hai dưng mà cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Kẹo Mút nhiều thiệt thòi hơn anh Kem khi mẹ mang bầu, mẹ mệt mỏi cả về tinh thần lẫn thể chất nên o lên cân nhiều, o vui, hay khóc thế nhưng trộm vía, em ra đời chưa đủ tháng nhưng lại nặng hơn anh Kem 3 lạng. Sinh ra cái là e đã khác anh Kem rùi, gào khóc thảm thiết cả ngày, cả đêm… ngủ thì lơ mơ như lời bà trẻ Dung nói là em ngủ kiểu chiêm bao, ngủ tí là dậy, o say há mồm ra như anh Kem. Vấn đề rất lớn là cứ mở mắt ra là em gào, gào khản tiếng, người rung bần bật, chân tay co rút, tím tái… người cứng rắn, bản lĩnh như mẹ còn phát sợ. Chỉ dí cái bình sữa vào mồm là em im, nhưng lại chỉ ăn tý chút e lại thôi, ngủ hoặc mơ màng mộng mị cười toe toét và hình thành một tính rất xấu là ăn vặt. Mẹ thì bận rộn, đặc biệt từ khi có em mẹ rất nhiều việc, cám ơn em sinh ra trên đời làm mẹ có lộc nhưng lại làm mẹ thương em o được ở gần mẹ nhiều. E thông cảm nhé, mẹ cũng chỉ vì em và anh Kem, mẹ đi cày để mong sao 2 anh em có cuộc sống đủ đầy, để ước mơ cho 2 anh em được đi du học, được mở mang tầm mắt, để ước mơ của mẹ nhanh chóng thành hiện thực nên khi em còn bé, mẹ chấp nhận xa em nếu quá bận, rồi khi em lớn hơn, mẹ sẽ ở bên em. Mẹ hứa.

Thời tiết HN nắng mưa thất thường, độ ẩm cao, môi trường ô nhiễm, em không được bú sữa mẹ nên mẹ lo sức đề kháng của em sẽ kém, I như rằng 2.5 tháng em ốm lần đầu. Mẹ lo mất ăn, mất ngủ… khám lên khám xuống, lựa chọn mấy bác sĩ, mấy bệnh viện, cân nhắc từng loại kháng sinh. Cuối cùng thì e vẫn phải dùng kháng sinh loại nặng, thương em đến thắt lòng ra í nhưng vẫn nghĩ, thôi thì thuốc nặng còn hơn để bệnh nặng. Và sau liều kháng sinh thứ 3, buổi sáng hoàn thành liều thuốc cuối thì buổi chiều, e được cùng bố mẹ lên đường. Cuộc hành trình đầu tiên trong đời ( Không tính chuyến đi tắm suối nước nóng Kim Bôi, Hòa Bình lúc 2 tháng nhé, dưới 100km với gia đình em thì không tính là PHƯỢT )

CHUYẾN DU HÍ QUẢNG BÌNH CỦA KẸO MÚT

Mắt long lanh, em ngồi im trong carseat để lên đường

Anh Kem đã thế chỗ của mẹ rồi, vì giờ mẹ là dành cho em

Chỗ mẹ ngồi giờ đổi sang sau Bố, có Kẹo Mút đồ đạc lỉnh kỉnh chưa?

E được mẹ cho ra ngoài carseat cho thoải mái một tý, e sung sướng vươn vai cười toe toét...

 

 

5h chiều, đón anh Kem từ trường về là cả nhà mình lên đường, car seat sẵn sàng, bố cài em vào seat belt đàng hoàng, em hơi khó chịu tý vì ngồi car seat cứ gù gù cái lưng. Mọi lần bố chạy 5h chiều chỉ 12h đêm là đến Vinh thôi, lần này đường xá ngày lễ đông đúc quá, lại thêm em quá bé nhỏ nên bố chạy chậm thành ra 2h sáng hôm sau mới đến Vinh, KS qua đêm cũng bình dân thôi ạ, em chui vào cái màn du lịch bố sắm ngủ ngon lành. 7h sáng hôm sau mẹ lại dựng em dậy lên xe sau khi e ị đùn một bãi ra cả ngoài bỉm, bửn cả cái ga trắng muốt của KS. Trộm vía, xe rung rung… e lại say ngủ, thi thoảng ọ ẹ vì đói mẹ nhét cái ti giả vô miệng em là em lại nuốt nước bọt ngủ tiếp. Yêu em cực.

Bố sắm cho em cái màn này, e đến KS là chui vào đấy ngủ tít thò lò mặc dù mồ hôi mồ kê nhễ nhại

Nhưng rảnh rang là em lại cười rõ là tươi

Cả nhà em thẳng tiến Quảng Bình, đường xấu, ổ gà rung bần bật, người đi tấp nập… e đói chả có chỗ mà dừng lại cho em ăn, thế là mẹ cho e ăn luôn trên xe, bố cố gắng đi từ từ, chậm chậm nhưng thi thoảng vẫn lao phải ổ gà rung bần bật. Thế mà trộm vía em cứ vừa đi vừa hút hết định lượng sữa của em đến vèo một cái. Yêu em ghê. Ngày xưa, nhà e có 2 loại du lịch, một là nghỉ ngơi ở resort và 2 là phượt bụi bậm hoàn toàn. Nghỉ ở resort thì bố mẹ em tiếc tiền lắm vì toàn check in xong là lượn, bố mẹ em và anh hai có hoa ở chân mà, nằm yên là khó chịu nhưng bây giờ có em, bố mẹ đành phải cắt bớt hoa chân, anh Kem tự lập rồi nên không cần bố mẹ phải trông coi nhiều. Anh í tự bơi lội, đạp xe, nghiên cứu mọi thứ và thi thoảng còn giúp bố mẹ trông em nữa còn bố mẹ thì dành thời gian với em thôi, lần này đương nhiên là nhà mình chỉ ăn ngủ trong resort thôi, không đi đâu hết cả ngoài bãi biển, bể bơi.

3 anh em anh làm người mẫu cho mẹ tác nghiệp đấy

ANh tập trung rất chi là cao độ

Nhà em đi đâu cũng đủ đồ nghề lắm, như vậy mới có thể thuận lợi mà trải nghiệm chứ.

Đi phượt thành công một phần vì em có một ông bố toẹt vời nữa

Bãi chiến trường của bố con em đấy

Và cả ông anh Kem Mút siêu đảm đang- Trông em cho bố mẹ đi bơi, anh í đặt em thế này cho tiện, đỡ phải để mắt vẫn chơi điện tử được mà không sợ em rơi xuống đất- Good job anh Kem Mut

Và thế là... bố mẹ cứ thảnh thơi tự sướng, dù ông con còn bé tí tẹo tì teo

Ông anh thì tự giải quyết việc của mình, thi thoảng nhảy vào ké một tý

 

Trộm vía, em hợp đi du lịch, em ăn ngoan, ngủ ngoan để bố mẹ ngủ lấy sức sau mấy tháng vật vã với em. E ra bể bơi nhìn trời, nhìn đất… e làm người mẫu cho bố em chụp ảnh. Thế là hết . Trời hơi mưa mưa, nắng không to nên cả chuyến du lịch em chả được tắm biển tý nào, chị nằm trên biển, hưởng gió biển và về nhà vào bồn tắm bơi với tinh dầu tràm, thế là em relax lắm rồi í.

E cũng nằm ngắm biển như ai

Vì em là Kẹo Mút

 

Chả cần ra biển, e bơi ở nhà ... chỉ cần ra biển hưởng gió thôi là e mãn nguyện lắm rồi

Cái mặt phởn phơ của em kìa

Kế hoạch học bơi trước 6 tháng của mẹ em bị sập tiệm do em bị ốm, nhưng nhìn em thế này, mẹ lại phải suy tính thôi

 

Được đi chơi, e hí ha hí hửng thế này này

 

Thế thì gọi gì là PHƯỢT nhỉ? Với bố mẹ thì là nghỉ dưỡng, nhưng với em thì đúng là PHƯỢT rồi…. e ngồi xe mấy trăm km, đêm hôm hay sáng sớm em đều thích nghi tốt. KS xịn thì em ê a cười nói, KS bình dân thì em ngủ tít mù. Chuyến về, sau một đêm ngủ ở Thiên Cầm, bố em chạy một mạch từ Hà Tĩnh về HN lúc 10h đêm, em trộm vía ok đến hôm nay sau chuyến đi nửa tháng, mẹ mới dám viết về chuyến đi đầu tiên của em để make sure em đã ổn, thích nghi và không hề ốm nhé. Bố chỉ rút kinh nghiệm là chuyến đi sau, em bé nên bố sẽ cân nhắc quãng đường và việc nghỉ ngơi hợp lý hơn, khoa học hơn để e thích nghi và mạnh khỏe.

Dù là đi du lịch hay trong cuộc sống, từ bây giờ e trở thành trung tâm vũ trụ

Dù em chưa biết hưởng thụ nhưng ai cũng yêu em

Em sẽ quên chẳng nhớ gì, nhưng bố mẹ sẽ giúp em ghi dấu ấn- Bãi biển Quảng Bình đã in dấu chân bà mẹ 60kg đang bế em...

 

Một chuyến đi quá đơn giản so với những chuyến đi của gia đình em từ trước đến nay. Nhưng với em, là cả một thử thách lớn lao đấy em nhỉ? Để chứng minh rằng, em làm được, e theo được và e xứng đáng là thành viên của gia đình Kem Mút. Đừng ai nghĩ rằng em bé quá, e chả biết gì nhé. Nếu ở nhà, chắc em sẽ nhớ bố mẹ lắm, và bố mẹ cũng o nỡ xa em như thế. Em đi, e chưa biết đâu là Vinh, đâu là Hà TĨnh, e cũng chả biết thế nào là KS, thế nào là resort đâu. Nhưng chắc chắn em cảm nhận và lớn lên nhiều lắm. Nhìn em mở mắt ngắm trời xanh qua cửa số, em lạ lẫm lắm, e chăm chú cực kỳ và những khi không ngủ, e đã chăm chú ngắm trời mây không khóc như kiểu của em là o ngủ sẽ khóc đòi ăn. Ở nhà, thi thoảng em mới ra đường, mới ngồi car seat một chút rồi thôi, trong thành phố mẹ cũng chả cài seatbelt cho em, nhưng đi xa thế này, e quen với việc ngồi car seat rồi, nhiều lúc mẹ bế em ra, ôm em vào lòng tý xíu, tưởng để em đỡ mỏi lưng, nhưng hóa ra khi thả lại ghế, em lại khoan khoái hơn nhiều. Sẽ thật tốt cho những thói quen khoa học, lên xe là vào car seat và cài seat belt, mẹ sẽ cùng em lượn lờ được nhiều hơn mà không cần bố và anh Kem hỗ trợ. Chuyến đi 5 ngày, đến ngày thứ 2 thì e tự xoay nghiêng ngả, ngày thứ 4 thì em lật lần đầu tiên và đêm ngày thứ 4 ở Thiên Cầm là e lấy đầu làm tâm, e quay tròn để ngoái theo anh Kem và bố mẹ. Đi chơi về nửa tháng e trộm vía không ho hen, khèn khử… Đờm ở cổ họng bay biến từ lúc nào. Giờ e cười sằng sặc mỗi khi nhìn thấy ông anh yêu quý là anh Dũng và khóc lóc run rẩy khi nghe ông anh Kem Mút đeo cặp kính dí sát vào mặt em mà nựng oang oang: EM ƠI, EM À, YÊU EM QUÁ, YÊU EM KHÔNG THỂ CHỊU ĐƯỢC Í….

E tự lật lần đầu tiên đây nhưng chả ngóc đầu lên nổi

 

Cuộc sống của mẹ với vô vàn nỗi buồn nhưng vẫn không thể lấn át được niềm vui, niềm hạnh phúc khi có thêm em làm đầy ắp thêm những niềm hạnh phúc trong gia đình bé nhỏ KEM KẸO của bố mẹ. Mẹ sẽ cố gắng nhiều hơn, yêu cuộc đời, yêu công việc, yêu bản thân mình hơn nữa để luôn tươi cười, lạc quan bên gia đình nhỏ đáng yêu của Mẹ.

Những kỷ niệm dấu yêu của em trong 5 tháng đầu đời đây ạ:

Em mới ra đời

E chuẩn bị xuất viện

Bố đón e về...

E hay khóc nên em luôn phải ngậm cái kia để em không khóc được

Xe bố rung rung, em ngủ say sưa

E ngủ ngoặt nghẹo

Và e đã về đến ngôi nhà thân yêu và cái giường rộng rãi của em

Em được thăm đông nhất bệnh viện vì bố mẹ em được nhiều người yêu thương, về đến nhà là em có khách, vị khách làm bố mẹ e đều vô cùng xúc động. Cô giáo chủ nhiệm cấp III của bố mẹ em, nơi kết nối tình yêu bố mẹ và ngọn nguồn để em được sinh ra trên đời. Bà bị tai biến một lần rồi, chân tay tập tễnh nhưng phải qua thăm em ngay vì quá mừng cho bố mẹ em. Em hãy hãnh diện nhé vì em được sinh ra trong một gia đình vô cùng tình cảm và nhiều tình yêu thương

Những lời chúc giản dị, thân thương của bạn bè bố mẹ tặng em

E được massage 10 ngày đầu tiên

Các cô ý tá Việt Pháp dịu dàng và giầu kinh nghiệm lắm

Thế mà cứ vừa được massage em vừa gào ầm ầm thế này này

Và khi e tắm, e cứ ngoạc cái mồm ra chả có lí do

Thi thoảng mới được ngày im im, ngoan ngoan thế này

Anh Kem đã biết cho em ăn từ khi e một tháng nhé, yêu anh í lắm lắm

Gia đình mình lúc nào cũng hạnh phúc và yêu thương nhau hiện lên trong ánh mắt thế này Kẹo Mút ạ...

Lúc nào e cũng được yêu thương

Gia đình mình luôn là gia đình hạnh phúc, có thêm em hạnh phúc như nhân lên ngàn lần, chả hề có chành chọe, đành hanh, chả bao giờ bố mẹ tị nạnh đùn đẩy công việc với nhau. Cùng nhau chia sẻ, cùng nhau yêu thương là văn hóa sống của nhà mình. Hai anh em cũng theo nề nếp của bố mẹ nhé

Được đẩy đi dạo khắp nơi

Và e ngủ rất sung sướng

Anh Kem yêu em lắm lắm

Anh í bế em cho mẹ đi salon tóc nhé

Anh í đang dỗ em đấy: Anh xương, anh xương, anh xương em lắm í

Nắn chân nắn tay nào

Anh xương, anh xương mà cứ dí cái kính vào mặt em làm em sợ khóc thét lên hồi e  2 tháng

Yêu em chưa?

Cái mắt em kìa

Không yêu sao được

Mấy ngày tuổi thôi mà em cũng liếc ác chiến thế này

Sáng sáng e được ra ban công tắm nắng, hơn hẳn anh Kem rồi nhé, hồi đó trên tầng 6 cao chót vót, anh Kem chả được tắm nắng bao giờ

Tắm nắng cũng phải ngậm ty giả cho đỡ khóc. Đó chính là Kẹo Mút

Và cuối cùng thì e đã nude

Một kiểu tắm nắng của em

Vừa tắm nắng e í vừa ngủ mơ màng

Lần đầu tiên đi bác sỹ

Cái góc của em đấy ạ

Cứ trông em là dù giữa hè nóng nực, anh Kem cũng vác chăn ra đắp cho em khỏi ngã

Chăn nặng thế này thì em khỏi ngã luôn nhé

4 tháng, e bắt đầu học hỏi đủ thứ trên đời, o chịu nằm yên tí nào cả... Mẹ o nói chuyện là em khóc ỉ ôi. Mẹ đành đọc truyện còn em xem bìa thế này này

Ngày xưa anh Kem chí phèo, còn em thì đầu gấu

E còn rất tự hào vì em được các chị bạn gái anh Kem đến thăm, toàn chị xinh, học giỏi và chân dài thôi nhé

Chị Ngọc Ánh đến trước, hôm nay là chị Tú Quỳnh còn ngày mai là????

Là chị Diệu Hân xinh đẹp

Tận 7.8 tuổi anh Kem mới được chơi súng, thế mà giờ anh í đem ra đặt lên bụng rồi chụp ảnh cho em thế này đây

Mẹ cúng Mụ cho em khi tròn tháng

Mong em hay ăn, chóng lớn, mạnh khỏe, thông minh, không ốm đau, bệnh tật

3 anh em em đấy....

Em tí tởn

Em suy tư nhưng vẫn bướng bỉnh

https://lh6.googleusercontent.com/-qrZAedXJ9F0/VBctutyy1PI/AAAAAAABgOY/O8kKMPiN6sM/w425-h567-no/IMG_8978.JPG

Em nhớn nhác vui đùa cùng anh Kem

E vừa ăn vừa ngủ

Càng lớn e càng đáng yêu và xinh xắn hơn, mẹ vẫn lưu lại những hình ảnh thơ bé cho em để em làm kỷ niệm, khi nào em lấy vợ mẹ sẽ tặng vợ em

CHuẩn bị cho những chuyến đi của em, bà nội đã sắm cho em vô số bộ bơi xinh xắn.... rồi e lại hoa chân giống bố mẹ và anh Kem thôi

Chưa bao giờ mẹ thấy quyết định nghỉ làm thuê là đúng như thế này, mẹ có thời gian để sản xuất ra em, có thời gian dành cho anh Kem Mút, cho gia đình mà mẹ vẫn được làm công việc mẹ đam mê

Rảnh rang công việc, mẹ đẩy e đi phố, đi thăm hỏi họ hàng.... yêu thương, quan tâm, chia sẻ lại được nhân lên nhiều nhiều lần

Và chuyến đi đầu tiên của em vào một chiều mưa gió

Em út ít nên ai cũng cưng em

Dù con nhỏ nhưng bố mẹ em vẫn được buôn bán tám chuyện sôi nổi như thế này

Các anh zô ghê quá, e nằm sau sợ lắm đấy

Các anh vui chơi, 1,2,3 vô loạn lên còn em thì cứ ngơ ngơ, ngác ngác thế này

Và e đã được xuống bể bơi nhé

Con búp bê của mẹ kìa

Em không hề sợ sệt mà mở mắt ngắm những gì lạ lẫm quanh em

Kể cả bơi một mình nhé

Cũng ngó ngoáy cái chân như ai

Sang tháng thứ 4 e bắt đầu thích nằm nghiêng

Mỗi chặng đường em đi sẽ có những kỷ niệm đi qua đời em, kỷ niệm khi e tròn tháng là mẹ nhờ Mrs Seven ( Bà Bẩy ) đến chăm em, bà yêu em thật lòng nhưng mỗi tội là bị lãng tai, bà hay làm rơi vỡ nên thi thoảng lại đổ vỡ đến xoảng một cái, e giật mình lại khóc gào lên... Chia tay bà em chưa biết nhớ, nhưng bà thì nhớ em cứ quay lại thăm em suốt. Khi lớn lên, những bức hình này sẽ giúp em nhớ về một thời thơ ấu của em nhé

Thật không sai khi gọi e là ĐẦU GẤU, nhìn cái mắt, cái trán em mà xem...

Em yêu nhất là bố Dũng, người làm e cười lần đầu là bố, cười ra tiếng lần đầu là bố và cười như nắc nẻ cũng là bố... Bố đi làm về chỉ đứng cửa tặc tặc mấy cái là em cười toe, nửa đêm đang ngủ mơ màng, bố đứng trong bóng tối nhe hàm răng đen xì ra cười thế là thôi, bao nhiêu công ru hời, nựng nịu làm em thiu thiu ngủ đúng giờ tan thành mây khói, em lại tỉnh như sáo sậu, nhe hàm răng móm mém ra cười toe toét, hết ngủ luôn

E đi viện khám bệnh lần 3 đấy.....

Em với Kem Mút ai sẽ học giỏi hơn ai?

Trước mắt là tật xấu gì e cũng học nhanh hơn anh Kem Mút, từ ăn vạ, gắt ngủ, khóc mếu, ụ đùn cho đến mút tay như thế này

Lúc đầu e còn cho cả nắm đấm vào miệng rồi nghẹn khóc tùm lum, giờ e khéo léo cho ngón tay cái mút chùn chụt

Tay em lúc nào cũng ướt nhèm nhẹp rõ bẩn thỉu, thế mà bố mẹ vẫn iu em, đúng là cứt ai vừa mũi người đấy em nhỉ

Càng lớn em càng biểu cảm lắm rồi, mẹ iu e thế này nhất

Nhưng nhiều người lại iu cái ảnh gấu biển này

4 tháng, thấy em yên trong cũi, tưởng em say giấc nồng rồi hóa ra em yên lặng ngoáy đầu xem tivi và mút ngón cái. Nhất em

Mẹ đi công tác mua mũ 2 tuổi về mà e đội vừa

Trộm vía em

Dù gì thì gì, muốn e ngoan thì bố mẹ phải có bạn này đi cùng em

Anh cũng nằm ngắm biển như ai..

Và hôm nay em tròn 5 tháng, mẹ hoàn thành lần đầu tiên một entry về em, nghe có vẻ thiệt thòi hơn anh Kem em nhỉ? Anh Kem với album ảnh dầy khự và những cuốn nhật ký chi chít chữ của mẹ nhưng thực ra thì để làm một entry này cho em còn tốn thời gian hơn nhiều đấy em ạ. Em hãy nghĩ, em sinh sau đẻ muộn, e được hưởng tất cả những gì tốt đẹp nhất từ gia đình, bố mẹ, anh Kem và cả bạn bè của bố mẹ dành cho em nữa. Em hãy là em bé đáng yêu để xứng đáng với sự quan tâm yêu quý của mọi người nghe em. Hun em chụt chụt chụt..

Mùa thu Hà Nội ...

7/10/2014

 

Lớp học tình thương Bà Nam

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Tuesday, 07 October 2014 09:39

Bà giáo già 83 tuổi bền bỉ 16 năm trời dạy các bạn tật nguyền học chữ

LỚP HỌC TÌNH THƯƠNG BÀ NAM – AN DƯƠNG

Ngày mồng 1 mình xuống chùa Đồi thắp hương và thông báo với sư Thầy, sư Bác năm nay con nhỏ mình không xuống tổ chức trung thu cho các con được. Về HN lại áy náy không thôi, lao xuống làng chài, bãi GIỮA sông HỒNG. Từ đầu tháng đã liên tục có các nhóm tình nguyện, các hội từ thiện xuống tặng quà, cuối tuần này vài nhóm, sang chính tuần trung thu từ thứ 7 cho đến CN và thứ 2 đều kín cả sáng và chiều. Thôi, như vậy các con cũng được nhiều nhiều niềm vui quá. Mẹ Loan lại chẳng có việc làm rồi. Chiều nay, nghĩ sao theo cái link chị Ngô Phương Loan gửi, lại lao vào An Dương nơi có lớp học tình thương bà Nam với các cháu tật nguyền.

Căn nhà nhỏ đơn sơ như thời bao cấp nằm lọt thỏm giữa các ngôi nhà phố cao tầng và đầy đủ tiện nghi, bà Nam với giọng nói tinh tường, mạnh khỏe hơn nhiều so với vóc người nhỏ nhắn và cái tuổi 83 gần đất xa trời. Bà chẳng nhiệt tình, cũng chả lạnh lùng, cứ binh binh như những cống hiến không khoa trương bà đã cống hiến 16 năm qua. Chỉ một vài phút nói chuyện, đủ để mẹ Loan cảm nhận một tấm lòng yêu thương con trẻ không giới hạn, một nghị lực phi thường và sự kiên nhẫn vô cùng đáng trân trọng. Bà bảo, 2, 3 năm gần đây mọi người mới biết đến việc bà làm, chứ bà gắn bó với các cháu hơn 16 năm rồi, các cháu yêu thương, quấn quýt và nghe lời bà lắm. Cả lớp học 5 ngày một tuần với 15 bạn cũ và 3 bạn mới tinh toàn mắc bệnh thiểu năng trí tuệ, tật nguyền và tự kỷ. Bà vui vì các bạn í đến giờ đã đọc được báo, biết cộng trừ nhân chia, biết run rẩy viết ra những dòng chữ thể hiện tình cảm yêu thương của mình với bà dù chả nói ra được nên lời. Bệnh tật đi kèm với cái nghèo, 2/3 các bạn trong số 18 HS của bà là có hoàn cảnh gia đình nghèo đói và khó khăn. Bà cũng chả nghĩ đến trung thu cho chúng nó nếu mẹ Loan không tới thăm. Mừng vì có thể đem chút niềm vui của mình và bạn bè đến cho bà và các con nhưng cũng buồn buồn vì đâu đó ngoài kia, có những nơi người ta ào ào làm từ thiện nhưng lại có những hoàn cảnh khó khăn với những ước mơ lồng đèn giản dị mà cũng khó thành.

Bà nhất định không cho tổ chức khoa trương với lí do các bạn í không quen khi tiếp xúc với người lạ, một bà lão 83 làm mẹ Loan chủ quan nghĩ rằng đó là lí do thực sự vì vậy dù rất muốn để các F1 của chúng mình có một cơ hội cùng sẻ chia với các bạn tật nguyền, cùng ngơ ngác nghe các mẹ kể lể về tấm lòng của một con người giàu tình yêu thương như bà NAM nhưng mẹ LOAN quyết định chỉ quyên góp nho nhỏ và sẽ trực tiếp cùng chị Ngô Phương Loan và bạn Củ Cải đến thăm lớp học của các con vào sáng thứ BẨY tuần tới ngày 13 của rằm trung thu. Bà Nam chả cần gì, bà bảo bà chỉ cần chúng nó được vui, nếu có mỗi con một món quà thì tốt quá, cứ bánh kẹo, đồ chơi là các bạn í vui rồi, đừng sách vở, cặp sách chi hết nhé. Viết ra đây để hô hào cả nhà mình, ai làm bánh, ai có nhiều hoa quả hoặc ủng hộ 15 phần đồ chơi hàng mã đơn giản thì ủng hộ nhé. Thay mặt bà Nam, mẹ Loan xin chân thành cám ơn.

Giờ các mẹ làm từ thiện phần nhiều để dậy các con biết sẻ chia, biết quan tâm tới những người có hoàn cảnh khó khăn

Dù cuộc sống còn bộn bề, lo toan chật vật, các mẹ vẫn cố, vẫn song hành để các con học hỏi thêm được những điều mới mẻ

Và vì thế, các bạn í đã cùng mẹ từ rất sớm và có ý thức hỗ trợ các mẹ trong mọi công việc

Mai này nhìn lại, thấy hình ảnh mình thật đáng tự hào phải không Kem Mút, Khánh Ngân?

Bên cạnh việc sáng sáng được cắp sách đến trường như bao bạn nhỏ khác, điều may mắn cho các học sinh của bà Nam là đến giờ các con đã biết đọc, biết viết những điều đâu có dễ dàng với các bạn bình thường, đằng này...

Thật khâm phục bà và trân trọng tấm lòng bà

Những bài học nhỏ nhưng sẽ là ký ức lớn của tuổi thơ, nhắc nhở các con tự hài lòng với cuộc sống của mình

Cuộc đời còn nhiều lắm những bất công, những hoàn cảnh khó khăn, những bất hạnh mà không phải ai cũng có thể được cơ hội để sẻ chia như các con đâu nhé

Mình về thôi nhỉ, vẫn nghịch ngợm, vẫn mè nheo, vẫn phá phách nhưng những giây phút này, các con đang nắm tay nhau và cảm nhận về cuộc đời, về số phận và chắc đang cùng cám ơn cuộc sống, cám ơn bố mẹ đã cho mình một cuộc sống nhiều niềm vui.

 

 

Hậu CISV

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Saturday, 05 July 2014 09:34

Mặc dù nhận được rất nhiều feedback khủng về Kem Mút sau True Colors- CISV Camp lần này, nào là chủ tịch hội Lim Chông, nào là đầu gấu ở ViVi, nào là nhạy cảm, nào là nóng tính. Sau khi tế nhị tìm hiểu thì bố mẹ hiểu vẫn là những tính xấu đang tồn tại của con và một số tính cách mới xuất hiện ở độ tuổi ẩm ương nhưng là người lạc quan, mẹ không nghĩ rằng chỉ 4 ngày mà con sẽ là một bạn nhỏ không ngoan ngoãn. Vẫn tiếp tục ủng hộ khi con muốn gặp lại anh Hoàng Leader, chị Củ Cải và các bạn Green 4 với điều kiện, lên kế hoạch họp mặt một cách vui, có ích và lành mạnh, chủ động thu xếp việc xin phép, hẹn hò và chuẩn bị. Mẹ chỉ làm tài xế và chi trả việc đi chơi trong phạm vi cho phép đối với điều kiện của gia đình. Kem Mút đã chủ động lên kế hoạch đi thăm bảo tang trong ngày và đi bơi thư giãn cuối ngày cùng cả nhóm Green 4- Vivi True Colors. Mẹ nghe trộm con alo cho phụ huynh các bạn bày tỏ ý định, xin phép, chờ đợi phản hồi và sau là dặn dò giờ giấc, đồ dùng cần thiết. Tạm ổn với một bạn nhỏ lớp 5 như con, đặc biệt là cách nói chuyện với người lớn, cách đưa thông tin và ngôn từ khi nhắn tin với bố mẹ các bạn. Một bài học nhỏ đã hoàn thành và hôm nay, mẹ chở anh Hoàng, chị Củ Cải và 5 bạn nhỏ lang thang từ sáng đến tối mịt và thu hoạch được nhiều điều bổ ích, ý nghĩa cho chính bản thân mẹ trong công cuộc song hành với một cậu trai chuẩn bị làm người lớn, bắt đầu ẩm ương và vô cùng nhậy cảm.

Điểm đến đầu tiên là Hỏa Lò Hà Nội, 2 bạn gái Hạnh Nguyện và Tuệ Minh phải đi học 11h mới có mặt. Thế là đến Hỏa Lò chỉ còn anh Hoàng, chị Củ Cải, Kem Mút, Dương và Thành Đức

Vừa đến tới nơi các bạn í đã vội vàng ngả vào hàng bánh rán thế này này...

Thăm quan Hỏa Lò... bắt đầu nào

CISV thăm quan Hỏa Lò- Chị Củ Cải, anh HOàng, Dương, Kem Mút và Thành Đức

Mỗi chuyến đi là một vài bài học nhỏ, việc Kem Mút tự lên kế hoạch, liên hệ với phụ huynh đã là một bài học thú vị cho con. Đến đây mẹ lấy mũ che hết tiếng Việt, bắt các bạn í dịch tiếng Anh nhưng mải chơi mỗi bạn dịch vài từ, đoán mò lần trước vào đây đã đọc TV rồi mà mãi không ra hehe... Một lúc thì chạy mất.

Anh Hoàng học ở Mỹ về, chị Củ Cải năm thứ 2 ĐH Hà Nội nhưng chưa được vào Hỏa Lò bao giờ. Kế hoạch của Kem Mút ít nhất là thú vị với anh chị và có ích cho việc học lịch sử của các con

Các con chịu khó đọc, chịu khó tìm hiểu như thế này, mẹ mất công vất vả chở đi cũng đáng

Dương lúc nào cũng yêu a Hoàng, ôm anh ở khắp mọi nơi

Hạnh Nguyên và Tuệ Minh đã nhập cuộc, bữa trưa vui vẻ và nhiều kỷ niệm của các CISVer Green 4- True Colors đấy ạ

Có đi cùng mới yêu vì mỗi bạn một cá tính, một sở thích khác nhau

Các bạn nữ thì luôn nhẹ nhàng, dịu dàng dù cũng nghịch ngầm lắm đấy... Tuổi ẩm ương rồi nên chúng nó cứ ngại ngần với nhau hehe

Định ăn nhanh để chiều còn đi Bảo tàng tài nguyên rừng ở xa và kịp về bơi bể bơi Sao Mai nhưng mà đây mới là giây phút chia sẻ, hiểu nhau. Mẹ hiểu các con thêm rất nhiều và thêm yêu quý các anh chị leaders, một cách để xây dựng cho các con những tấm gương tốt

Bắt đầu lên xe đi Bảo tàng tài nguyên rừng ở Ngọc Hồi đây- Mẹ chở 8 bạn lớn nhỏ trên chiếc xe 5s của mẹ, chật và nóng nhưng vui nhỉ?

Đã đến Bảo tàng tài nguyên rừng VN- Một bảo tàng rất có ý nghĩa mà ít người biết đến

Các con được gặp bác Hà- Quản lý bảo tàng giới thiệu trực tiếp các nhà bảo tàng một cách vô cùng tâm huyết, rồi còn cho mượn cần câu đi câu cá nữa. Điều đặc biệt, bác Hà có 2 anh chị con trai, con gái vô học giỏi vô cùng, đạt học bổng 100% của trường học bên Singapore nhé, càng cần học hỏi các con nhỉ?

Tham quan các cánh rừng

Kem Mút đang nghiên cứu rằng ngập mặn

Phòng trưng bày côn trùng. Nhiều kiến thức bổ ích mà chắc chắn lần đầu tiên các bạn í được biết nhé

Tuệ Minh và Hạnh Nguyên, chắc lại có một tình bạn thân thiết, đẹp đẽ sau CISV

Kem Mút thì trân trọng anh Hoàng vô cùng và LOVE chị Củ Cải đáng yêu

Còn chị Củ Cải và anh Hoàng thì sao nhỉ? hihi

Bạn Dương vô cùng thông minh và có nhiều câu hỏi độc đáo

Những phút nô đùa hồn nhiên

Tự sướng kìa...

Kem Mút đi vay tiền để cưới chị Củ Cải trong CISV Casino Night đấy

Anh Hoàng làm gấu cho Tuệ Minh chụp hình, vui nhỉ?

Đi là để hiểu cái gì không tốt nên rút kinh nghiệm, cái gì tốt cần học hỏi chứ o chỉ đơn thuần là đi để xem con Hổ này con trai nhỉ? Vì vậy mà dù rất yếu, rất mệt mẹ vẫn cố gắng song hành cùng con và các bạn

Kỷ niệm

Thú vị nhất là được tham quan cánh rừng rộng lớn ngay sát thủ đô Hà Nội với đủ loại động, thực vật quý hiếm

Hai bạn gái vừa nhảy lên reo hò vì mẹ Hạnh Nguyên cho phép nghỉ một buổi học để tiếp tục chuyến đi với CISV

Chị Củ Cải không phải leader của Green 4 nhưng được các em yêu quý lắm í và hôm nay chị í được đi rừng cùng Green 4 và cùng bị muỗi đốt chung luôn hihi

Thám hiểm rừng

Mẹ mong rằng, mỗi kỷ niệm Kem Mút lại có thêm những người anh, người chị, những người bạn mới để con cùng song hành, học hỏi trong cuộc sống, học tập và vui chơi

Những kỷ niệm vui vẻ

Những ký ức CISV sẽ theo các con trên cả quãng đường dài sắp tới

Một trải nghiệm thú vị ra phết...

Các bạn được chui xuống căn hầm trú ẩn thời giặc Mỹ ném bom xuống thủ đô Hà Nội- Năm 1972

Chị Củ Cải xinh đẹp

Thời gian o còn nhiều để còn kịp về HN, nhưng cả hội vẫn muốn thử trải nghiệm môn câu cá trong bảo tàng. Không có mồi, chị Củ Cải và anh Hoàng đi bắt cào cào, châu chấu còn các bạn nhỏ đi đào jun... để làm mồi câu cá

Mặc dù vỗ về từng ngọn cỏ, vuốt ve từng lá cây nhưng chả chú cào cào, châu chấu nào xuất hiện...

Anh Hoàng và chị Củ Cải đành ngắm hồ sen

Chị Củ Cải làm mẫu cho mẹ Loan chụp ảnh

Cùng hai bạn gái đáng yêu

Còn lũ con trai thì lấy bánh làm mồi câu cá, vừa gắn mồi vừa ăn bánh, ăn luôn cả mồi câu

Một ngày vui và đáng nhớ các bạn nhỉ?

Phải đi, tiếp xúc, tương tác thì mới hiểu được con của mình, ở nhà khác, ra ngoài khác nhất là trong lứa tuổi thay đổi chóng cả mặt như thế này. Nghe các bạn í nói chuyện, thật sự mẹ shock đấy nhưng vẫn phải cố gắng học hỏi và đặc biệt mẹ hiểu thêm nhiều về chính Kem Mút khi nghe cảm nhận của các anh chị leaders và các bạn trong nhóm cùng hoạt động với con 4 ngày đêm. Để cuối cùng, mẹ thấy mẹ được thật nhiều khi cho con tham gia trại lần này, mặc dù năm nay theo kế hoạch là con phải ôn thi lớp 6. Một Kem Mút năng động, nhiệt tình tham gia các hoạt động tập thể, một Kem Mút đầy tình cảm và biết sẻ chia được các anh chị cảm nhận và yêu quý. Điều vui nhất của mẹ sau CISV lần này là networking của con rất tốt. Các anh chị leader tìm và chat với mẹ trên fb hỏi thăm: Cô có phải mẹ của em Lim Chông không? Làm mẹ vừa buồn cười vừa xấu hổ, phải tế nhị nói với anh í rằng: Kem Mút hôm qua phải làm Bản Kiểm điểm về cái tội mở CLB Lim CHông đấy nhé. Hôm nay, Kem còn mời cả chị Củ Cải, leader nhóm khác đi chơi cùng vì hai chị em vô cùng yêu quý nhau trong trại. Mẹ vui vì điều đó. Còn nhiều khuyết điểm, nhưng con trai vẫn là một chàng trai cá tính, tình cảm và được yêu mến. Mẹ càng ủng hộ con, mẹ càng làm con tần ngần khi mẹ nhẹ nhàng nhắc tới những khuyết điểm mà mẹ vẫn nói, mẹ tình cờ nghe được ai đó feedback sau trại hè. Và con trai đã biết nhận ra lỗi lầm, đã hữa sẽ sửa chữa. Sửa chữa đến đâu thì mẹ chịu, nhưng ít ra là con biết mình có lỗi. Con biết mơ ước được giống anh Hoàng, anh Thịnh, chị Củ Cải… những điều mà mẹ cố giúp con xây dựng bao lâu nay mà không được. Đó chính là xây dựng ƯỚC MƠ CON.

Mẹ tâm huyết một câu nói của anh Hải Anh- CISVers viết trên FB của anh ấy và thấy vô cùng hay và hợp lý trong tình huống của Kem Mút: “Ngắn gọn thì trại hè này đã thay đổi hoàn toàn cách sống và cách nghĩ của tôi, biến 1 thằng trẻ trâu tăng động thành 1 thằng trẻ trâu tăng động biết suy nghĩ và có ích hơn Những bài học từ đợt trại hè này đến giờ vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi , và những người bạn từ trại hè ngày thì vẫn luôn ở trong tim tôi.” Thực sự mẹ không muốn kìm kẹp, rèn rũa để hãm bớt tính cách năng động của con trai, nhưng như anh Hải Anh đã nhận thấy, mẹ mong sao con học được như Anh, từ một bạn nhỏ trẻ trâu tăng động và vẫn hơi thiếu suy nghĩ, vẫn a dua những điều chưa tốt đẹp thành một bạn nhỏ trẻ trâu năng động và biết suy nghĩ. BIẾT SUY NGHĨ, mẹ chỉ cần có thế, còn cái gì là của con, thì cứ hãy là con. CON TRAI YÊU NHÉ.

Cám ơn CISV đã cho con cơ hội thêm niềm vui, thêm bạn bè, thêm bao cảm xúc và cũng cho bố mẹ những bài học thú vị từ chính các con, những anh chị leaders, những bậc phụ huynh tâm huyết. Bõ công mẹ bỏ em Kẹo Mút 1.5 tháng để lang thang cả một ngày nắng nóng với các con. Chỉ bởi vì, các con là cuộc sống, là tình yêu thương và niềm vui, nỗi buồn của bố mẹ. CÁM ƠN GIA ĐÌNH CISV một lần nữa.


CISV True Colors June 2014

Nóng tính, nghịch ngợm nhưng vô cùng team work và nhiệt tình trong các hoạt động là nhận xét của các anh chị Leaders về Kem Mút

Kem Mút đang đóng kịch trong một hoạt động của Camp

Mong muốn của bố mẹ, copy của anh Hải Anh Leaders: Mong Kem Mút vẫn giữ nguyên tính cách năng động, hoạt bát, có khả năng tổ chức nhưng hãy biết suy nghĩ hơn nữa, biết chia sẻ hơn nữa...

Hãy luôn vui vẻ như thế này và sâu sắc hơn nữa con trai nhé

Fancy Night

Con đã mời được bạn gái này đi tiệc cùng mình mặc dù bạn í đã đăng ký đi cùng bạn trai khác từ hôm qua... Kỷ niệm đáng yêu của tuổi thơ Kem Mút hè 2014

 

   

Funny Summer Camp ngày chia tay vui nhộn

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Sunday, 08 June 2014 22:49

 

Làm quá nhiều chương trình cho trẻ em, cảm xúc không phải lúc nào cũng tràn trề. Những áp lực khi phải chịu trách nhiệm trước bao nhiêu gia đình, những người đã vô cùng tin tưởng trao gửi con cái, những cục vàng cục bạc, những ước mơ và hy vọng của những ông bố bà mẹ đầy tình yêu thương và sự quan tâm. Rất mệt mỏi, thực sự mệt mỏi và cực kỳ mệt mỏi… Thế nhưng giây phút các con nhẩy múa hát ca ngộ nghĩnh đáng yêu, nhìn những cái ngoáy mông, ngoáy chân tay tanh tách, những đôi má phúng phính dễ thương, những bộ quần áo lôi thôi, đôi dép lê lếch thếch, mẹ Loan lại rưng rưng nước mắt. Thật hạnh phúc khi được song hành với các con, khi được đem đến cho các con những kỷ niệm đẹp, được nhìn các con thông minh, giỏi giang lĩnh hội được tất cả những gì mà Summer Camp mang lại.

Cả buổi sáng hôm nay, các bạn đi thu hoạch rau, củ quả để chuẩn bị bán tại hội chợ Nông sản sạch với khách hàng là toàn bộ phụ huynh của 40 bạn nhỏ tham gia Summer Camp lần này. Những rau bí, rau ngót, rau đay, mồng tơi, đậu đũa hay là một loại rau vô cùng bổ dưỡng như rau chùm ngây đặc biệt và gà sạch thả vườn, trứng vịt nuôi không ăn một chút cám công nghiệp nào. Sau khi thu hoạch rau củ, quả các bạn tham gia lớp học Tiếng Anh chủ để PR, Marketing trong Doanh nghiệp vừa và nhỏ. Doanh nghiệp của các bạn í bé tí xíu nhưng các bạn í tâm huyết vô cùng. Bao nhiêu chiến lược được các bạn í bàn luận và tìm cách để thu hút khách mua hàng, lúc bán hàng thì cuống quýt tít mù cả lên, tiền là cứ phải cất đi trước đã rồi sau đó mới lấy hàng cho khách, đông khách quá cuống cả lên và quát khách nhặng xị. Những bạn gái đáng yêu đi chào hàng vô cùng đon đả và duyên dáng. Không khí Hội chợ quê thật vô cùng đáng yêu, đáng nhớ và sẽ là kỷ niệm thật đẹp đối với các con và các gia đình.

Chuẩn bị nào...

Không khí thật là khẩn trương, sôi nổi

Làm sao để chiến thắng? Làm sao để bán được nhiều hàng nhất?

Đội nữ vô cùng sáng tạo, những gì được học mấy hôm lôi ra sử dụng hết


Nhìn đã thấy trại và gian hàng của bọn con trai rồi, đến chữ cũng xấu

Đội nữ nhìn đã thấy đáng yêu và nhiều sáng tạo

Bữa trưa liên hoan chia tay với các món ăn theo yêu cầu: spaggety, súp gà, cơm rang thập cẩm, cánh gà rán...

Hẹn nhau sang năm gặp lại nhé

Đội 5 phụ trách vui chơi có thưởng với tiêu chí: " Chơi là trúng " và vì vậy được giải bét vì lỗ to, chơi 20K là kiểu gì cũng trúng 5 chai nước với giá đến tận 50K hehe

Vui đùa thêm tý nữa

Bố mẹ ông bà đến nơi hết rồi mà các con vẫn phải nghe phổ biến nội quy tý ạ

Chào đón các ông bà, bố mẹ và các bậc phụ huynh yêu quý

http://eventnlife.vn/administrator/index.php?option=com_content§ionid=-1&task=edit&cid[]=308

Trông thật đáng yêu

Song ca Dòng máu lạc hồng

Gian này chuẩn bị bán 5K/chén nước chanh đây

Lộn xộn nhưng thật đáng yêu

Let it go

Còn đây là marketing tại chỗ nhé

Marketing tại hiện trường. Phát vác loa đi bán nước chanh và đã câu được một khách và khiến khách đang móc hâù bao

Nhóm Chơi là Trúng

Cô này trúng thật nên cô í cứ than nhóm này lỗ

Gian này đắt hàng nhất, nước chanh 5K/chén bé tí xíu

Tiền chưa rút ra khỏi ví khách mà người bán hàng tươi như bắt được vàng...

Buôn may bán đắt

Các bố mẹ cứ tươi như hoa

Anh Kim Đồng hôm nay bán trà đá

Các bạn gái làm và bán bánh quế giòn đấy ạ

Mua đi em, chị hứa là không bị đắt đâu

Quẩy công nhận là sạch thật, nhưng cứng quá à... hihi...

Các đầu bếp cuống quýt tít mù, iu quá

5K/cái quẩy bí bằng ngón tay cái. Đắt thế mà bố mẹ vẫn phải rút hầu bao hiihi

Những kỷ niệm thật vui

Không biết mai này, ai trong chúng mình sẽ trở thành doanh nghiệp thành đạt nhỉ?

Bác bán rau- Hình ảnh rụt rè nhất của bạn Quang trong 7 ngày tham gia trại hè. Chắc bạn này hợp chạy nhảy, đá bóng hơn là làm Sale man

Nắng hè lấp lánh toát mồ hôi, nhưng chợ vẫn nhộn nhịp và buôn may bán đắt... rất là vui

Chơi là Trúng bỏ vốn hơi nhiều cho nên doanh thu bị thấp hơn tý

Mời các cô, các bác vào mua hàng giúp chúng cháu đi ạ.... duyên lắm í

Cái này gọi là vạn người bán có trăm người mua thôi

Phục vụ tíu tít

Vị trí của con ở xa, còn đành đi marketing dạo vậy... miễn sao có lãi.

Mẹ mua nước gian bên cạnh, phục vụ con gái bán hàng

Bài học của thầy Greg

Thầy cũng phải rút ví rồi

Hy vọng thầy trả nhầm tiền đô la thì thích nhỉ?

Mua nước chanh, khuyến mại nước lọc

Còn đây là nước chanh 5K đây ạ... bán đắt quá nên cuối cùng phải giảm giá 50% vẫn ế

Mua hàng miễn phí, miễn phí đây

Bộ này hơi bị hợp với dáng con

Niềm vui và nụ cười rộn rã cả khu chợ nhỏ

Rau ế, rau ế khuyến mại đây

Áo vàng trao hàng cho áo vàng thì là gì? Mua hay tặng?

Marketing đường phố

Khách thắng, mình lỗ mà cười tươi thế này nghĩa là sao?

Mua một cốc nước chanh được bẹo má 2 lần ... mại zô, mại zô

Giờ chia tay đã đến, anh Hùy và những chú cún con đáng yêu nhất trại hè

Anh Cường và những bạn lớn nhất

Anh Tú với toàn bạn đặc biệt như Dương nóng tính, Khôi ăn chậm ngày nào cũng được ăn đến cuối cùng với BTC, hẹn gặp các con sang năm ở bộ đội nhé

Kỷ niệm thân yêu

Anh Phương - Thần tượng của giới trẻ con

Tạm biệt các con, cám ơn các bố mẹ




Chỉ có 2 ngày tập luyện mà các tiết mục văn nghệ nhiều đến mức mẹ Loan phải cắt bớt đi. Nhớ nhất là cup game rộn rã vui tươi và DÒNG MÁU LẠC HỒNG của tốp con trai đáng yêu, đáng nhớ. Đem đến niềm vui cho con trẻ, sự hài lòng cho các bậc phụ huynh là kim chỉ nam hoạt động của Hạnh Phúc Việt nói riêng và mẹ Loan Kem Mút nói chung. Cám ơn các gia đình, cám ơn các bạn nhỏ, cám ơn các ĐPV đầy tâm huyết, sáng tạo và yêu trẻ đã xây dựng nên một Summer Camp 2014 thành công tốt đẹp. Hẹn gặp lại vào Summer Camp lần tới nhé cả nhà.

 

 

CHIA TAY TUỔI THẦN TIÊN 5A10

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Friday, 30 May 2014 09:39

Tạm biệt nhé những bạn bè thủa nhỏ, xa rồi sẽ quên nhưng kỷ niệm sẽ nhắc mình nhớ mãi- 5A10 thân thương

Kim đồng hồ chỉ 4h00 chiều ngày 28/5/2014.

Mẹ đang bù đầu với cứt đái của em Kẹo, tóc tai bù xù, áo quần xộc xệch lôi thôi. Cả ngày mẹ kiềm chế, nhưng khi nhìn kim đồng hồ chỉ đúng 4h chiều. Tự nhiên mẹ trào nước mắt. Mẹ vẫn hâm như thế, như khi xưa con chia tay các bạn lớp nhà trẻ tư lúc 18 tháng, mẹ cũng khóc như mưa. Giờ này, mẹ nghĩ đến việc con sẽ chia tay 5 năm đầu đời, chia tay ngôi trường LQĐ thân yêu gắn bó bao kỷ niệm, chia tay những hàng cây, những bậc cầu thang quen thuộc, chia tay cả cái toilet mà dạo gần đây con suốt ngày bị kẹt, chia tay bao kỷ niệm những năm tháng bỡ ngỡ đầu tiên của tuổi học trò, chia tay thầy Tạ Như Việt yêu dấu và đầy tâm huyết, chia tay những thầy cô giáo dưới mái trường, những người luôn nở những nụ cười thân thương chào đón cả gia đình ta mỗi khi bố mẹ đến trường, những người cho mẹ những tình cảm yêu thương không chỉ là thầy cô của Kem Mút mà còn là những người bạn thân thiết cùng chia sẻ buồn vui. Mẹ buồn vì từ ngày mai đây, con không còn được bước trên những bậc cầu thang ấy, không được vào thư viện hay căn phòng đa năng mà con vẫn đầy tự hào khi kể với mẹ cha. Con không còn buôn dưa lê với bạn bè khi ngồi trên chuyến xe buýt số 3 để ngày ngày đến lớp. Những kỷ niệm ấy mẹ còn nhớ mãi không quên, chả biết con yêu có rơi giọt nước mắt nhớ thương nào không nữa?

Con yêu đã chia tay quãng đời đẹp nhất- Tuổi thần tiên nhiều ước mơ và hồn nhiên vô tư lự

Ngaỳ chia tay các con vẫn hồn nhiên lắm, chưa nghĩ rằng mình sẽ rời xa mái trường yêu dấu, bạn bè thân yêu và những thói quen gắn bó suốt 5 năm đầu của tuổi học trò tinh nghịch, hồn nhiên.

Xa người thầy đáng kính trọng và đấy nhiệt huyết đam mê với nghề- Thầy giáo Tạ Như Việt sẽ làm con nhớ mãi

Mái trường thân yêu và những thầy cô con gắn bó suôt 5 năm đâu tiên của tuổi học trò, nơi con được học nét chữ đầu tiên, nơi nụ cười còn trong sáng và kết quả chỉ là con số hồn nhiên, vô tư lự...

Nhớ nhất là những ông bạn thân nghịch ngợm

Những bạn gái thân thiết từ lớp 1 tới giờ... Đừng bao giờ quên Kem Mút nhé

Lần đầu tiên mẹ không cùng tham gia với con trong một sự kiện quan trọng của con yêu. Buồn, nhưng mẹ nghĩ... cuộc đời còn dài lắm. Bố mẹ sẽ chẳng đủ sức bên con cả đời, đành để con tự đi trên đôi chân của mình. Chỉ cần, con hiểu dù không bước cùng con nhưng bố mẹ luôn dõi theo con cả cuộc đời này.

Chia tay gần 600 bạn nhỏ, chúc các con bước sang một trang mới nhiều bản lĩnh, tự tin và thành đạt nhé

Con Kem Mút đại diện lớp lên tặng hoa thầy chủ nhiệm Tạ Như Việt

Mỗi thế hệ học trò đi qua, lại để lại trong thầy những dấu ấn khó quên phải không thầy? Con Kem Mút trân trọng cám ơn những kiến thức, những lời dậy bảo của Thầy trong năm học vừa qua.

Mong rằng không ai trong chúng mình- 5A10 - được quên phút giây này nhé

Lần đầu tiên một sự kiện dù nhỏ của con không có mẹ song hành, dù bố đã cố hết sức thu xếp thời gian để đến với con buổi sáng, cùng con chia tay thầy cô và bạn bè nhưng cả ngày mẹ buồn, mẹ nhớ đến con và cả tập thể 5A10, các con của mẹ. Mẹ nhớ tiếng chào rào rào mỗi khi mẹ đến lớp, mẹ nhớ những gương mặt thân yêu luôn lao đến bên mẹ và gắn bó với con suốt 5 năm năm qua. Bao nhiêu là kỷ niệm, bao nhiêu là tình cảm thân thương. Xin lỗi vì không cùng các con trong một ngày đáng nhớ, mẹ biết con luôn thông cảm và không đòi hỏi nhiều hơn ở Mẹ, nhưng mẹ vẫn muốn mình có thật nhiều sức khỏe, thật nhiều thời gian hơn nữa để ở bên các con, để mỗi bước đi, mỗi sự kiện của các con sẽ có sự hiện diện của Mẹ. Nhưng cuộc sống đâu phải lúc nào cũng như mình mong muốn. Các con sẽ dần tự bước bằng đôi chân của chính mình, sẽ phải đón nhận những khó khăn của cuộc sống. Chúc con trai yêu Kem Mút và các con 5A10, 3A9 cũ của Mẹ sẽ thành công trên con đường sắp tới của mình và vẫn luôn là con của Mẹ Loan các con nhé. Yêu các con của Mẹ.

VÀ lại thêm một sự kiện nữa không có Mẹ ở bên con, nhưng con đã rất vui, có rất nhiều kỷ niệm, nhiều nụ cười và cả những giọt nước mắt bên Thầy và các bạn. Chắc chắn, con cũng luôn tự hào vì mẹ không thể ở bên con nhưng vẫn cố gắng đem niềm vui đến cho con và các bạn từ xa, phải không con? Còn Bố thì cả đêm mất ngủ vì em bé, sáng vẫn song hành cùng con cả một ngày trời. Hãy nhớ, bố mẹ luôn hết lòng vì con nên con hãy cố gắng thật nhiều con nhé, hãy lớn hơn nữa, biết suy nghĩ hơn nữa, tự lập hơn nữa vì bây giờ, con không những chỉ là con của Bố Dũng Mẹ Loan mà con còn là anh trai của Kẹo Mút, tấm gương để Kẹo Mút noi theo đấy con nhé. Và đây là một ngày vui chơi không biết mệt mỏi của các con tại Asean Resort và đầy mệt mỏi của Thầy Việt, mẹ Nguyệt và hai bố Dũng:

Đã đến nơi, trời nắng... các con thì quậy. Chương trình suýt vỡ trận

May mà vẫn vớt vats được chút ít kỷ niệm thế này hihi...

5A10 đấy, chả hiểu sao o có thầy Việt ở đây?????

Yêu lắm tuổi thơ, giờ chưa thấy quý. Mai này khi khôn lớn trưởng thành, các con sẽ hạnh phúc và cười thật tươi khi xem lại những kỷ niệm này

Chào tạm biệt những người bạn thân thương, có gì không phải thì bỏ qua cho nhau các bạn nhé

We are one team

Thầy và Trò

Những cử nhân tiểu học hehe...

Giá đây là lễ tốt nghiệp ĐH thì bố mẹ đỡ mệt nhỉ?

Niềm vui bên Thầy- Sang năm các con lại về thăm Thầy nhé các con yêu

Vui chơi vui vẻ nào...

Lần tới, chia tay cấp II các con chắc sẽ chẳng còn hồn nhiên thê này nữa

Lễ hội đập gối

Không biết đứa nào ở dưới hehe...

Team building tiếp tuc

Trò gì vậy?

Cũng tập trung ra phết đấy chứ

Chân tay dài loằng ngoằng hết cả rồi, vài năm nữa gặp lại chắc mẹ Loan chả nhận ra các con nữa mất.

Kéo co truyền thống nhưng vẫn vui ra phết

Trượt cỏ nữa, thôi còn một ngày gặp nhau chơi cho bét nhè chè đỗ đen nhé các bạn... Rồi cùng nhau phấn đấu học hành, thi cử

Lê Bách và Đức Anh

Hai bạn đấy, không phải anh em đâu nhé...

Nhìn nụ cười của các con, mẹ thấy nhẹ hết cả lòng. Chỉ cần thế thôi, các con vui là cuộc đời thêm ý nghĩa

Bạn của Kem hehe...

Vui chơi quên mệt mỏi

Bắt đầu ăn trưa...

Mỗi Tú Quỳnh là được bố D chụp ảnh một mình, mẹ Loan tươngr bố D vẫn ưu tiên TQ như xưa nhưng bố D bảo chỉ mỗi TQ là tình cảm và nghe lời bố nhất hihi... Con gái yêu của mẹ, dù đi đâu, dù o học cùng Kem nữa, nhưng không bao giờ được quên bố D mẹ Loan và Kem Mút nhé con

Kem Mút mập nhưng nhanh nhẹn và cơ bắp chưa?

Kỷ niệm đáng nhớ

Kem luôn song hành với Hoàng Trung bé nhất lớp hoặc Thắng lớn nhất lớp...

Phút chia tay sắp đến...

Giờ phút chia tay, biết đến bao giờ 29 thành viên 5A10 mới được gặp lại đầy đủ như hôm nay?

Con nhớ Thầy và các bạn quá...

Giờ mới thấy ân hận vì những gì mình đã sai với Thầy cô và các bạn

Lê Bách, Bình Phương, Bảo Long- 3 bạn thân nhau nhất và nhớ nhau nhất. Còn ông Nhật Huy này thì ở ngay cạnh trường nên chắc chẳng thấy nhớ nhung gì hihi...

Hẹn gặp lại ngày này năm sau các bạn nhé...

Nhớ mãi những kỷ niệm với Thầy

Kem Mút làm thơ tặng Thầy

Bảo Long giâù cảm xúc khóc sưng hết cả mắt rồi đấy...

Khóc nhòe hết cả kính rồi nè...

Mắt Kem cũng sưng rồi, các bạn đều xúc động... Kỷ niệm sẽ theo các con suốt đường đời

Cái ôm chia tay đầy lưu luyến

Kiên và Lê Bách

Tú Quỳnh và Minh Anh

Lê Bách và Bình Phương

Hải Hà và Lê Bách

Kem và Minh Ánh

Chia tay rồi mình mãi nhớ nhau nhé các con. Nhiều người vẫn nói, phú quý sinh lễ nghĩa... Các bậc phụ huynh giờ làm nhiều thứ cho con lắm. Các lớp 5 nào là lưu bút, nào là kỷ yếu, nào là clip nọ kia. Mẹ vẫn nghĩ, các con còn trẻ con lắm. Vui buồn rồi sẽ sớm quên thôi, nụ cười sẽ theo các suốt tuổi thơ trong sáng. Nhưng kỷ niệm sẽ là liều thuốc giúp các con vượt qua những khó khăn trong cuộc sống và đặc biệt những người bạn tốt thì sẽ luôn bên nhau, cùng hỗ trợ nhau trong những bước đường sắp tới. Bố Dũng, mẹ Loan, Kem Mút sẽ nhớ lắm những Bảo Long, Quang Thắng, Lê Bách, Bình Phương, Hoàng Trung và đặc biệt là những gái yêu của bố mẹ như Tú Quỳnh, Ngọc Ánh, Diệp Anh, Minh Ánh, Hải Hà, Huyền My... Các con dù không bên nhau cùng lớp, cùng Thầy thì cũng hãy nhớ đến nhau mỗi khi vui, buồn, gian khó các con nhé. Bạn bè, thầy cô sẽ giúp các con cùng tiến bộ bằng những tình cảm từ đáy con tim. Như những hình ảnh chia tay đáng yêu và đáng nhớ này.

NHỚ MÃI 5A10- Tiểu học dân lập Lê Quý Đôn

   

Page 3 of 52

<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>