Lào xuân 2020 - Những đôi chân không biết mệt mỏi

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Friday, 31 January 2020 17:16

Mình luôn có lòng tin vào bạn bè mình. Và, trong những cảm xúc đầu năm mới, mình có một nỗi xúc động trào dâng và tin tưởng rằng thì là mà, bạn bè mình đều giống mình. Lựa chọn đúng và đang hạnh phúc.

Phụ nữ thời chúng mình vẫn trong nhờ đục chịu, cuộc sống hạnh phúc hay không vẫn phụ thuộc nhiều vào tấm chồng.

Và lũ này, toàn lấy được mấy ông chồng SỢ VỢ, thôi... SỢ gì thì SỢ nhưng cứ hạnh phúc và luôn song hành bên nhau thế này là ngon rồi. Cứ nhìn ánh mắt, nụ cười, cứ nhìn vòng tay, lời nói và cứ nhìn cách họ quát mắng hay yêu thương thì vẫn nhìn thấy HẠNH PHÚC.

Mong sao bạn bè mình, 5 hay 10 năm nữa... vẫn cứ long lanh ánh mắt, dịu dàng lời yêu thương như ngày hôm nay. Để tiếp tục cùng nhau rong ruổi trên những nẻo đường dựng xây ký ức. Đặc biệt, bằng ô tô tự lái không cần người và đủ sức uống rịu xả láng.

Happy new year!!!

 

 

 

 

 

 

 

 

Kẹo Mút tự lập

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 30 January 2020 17:03

MẸ ƠI, CON ĐÁNH RĂNG THÌ MẸ TÌM GIÚP CON QUYỂN HỘ CHIẾU NHÉ

Giáo sư nói như thật vì nghe các cô chú dặn nhau mang hộ chiếu để sang Thái Lan. Sáng ra, 6h bố mẹ rủ nhau đi chợ dân sinh. Em ngủ một mình trong phòng. 8h bố mẹ về thấy em ngồi chờ cửa khách sạn. Kêu, em chỉ khóc hai tý thôi. Lên phòng thấy em bới tung hai cái vali vì em tìm quần áo dài mặc cho đỡ lạnh và gọi cho mẹ hai cú điện thoại vào số VN, tất nhiên là không gọi được.

2 tháng em đã bắt đầu đi bụi với bố mẹ. Bây giờ 5 tuổi, e đã bắt đầu tự thích nghi ăn ngủ nghỉ theo nơi mình đến, theo mọi người mình đi cùng. Vẫn tí tẹo ăn vạ, khóc mếu mè nheo nhưng khá là tự lập. Bố mẹ bắt đầu nhàn và không phải chăm sóc em như những em bé lớn hơn khác.

Mình ưu tiên dậy con số 1 là đạo đức, số 2 là tự lập và thích nghi rồi mới đến văn hoá, nghệ thuật. Với mình, chỉ cho các con cái cần câu cơm, không bao giờ cho tài sản, kể cả có.

Vì vậy, khi các bố mẹ khác còn sợ muỗi, sợ nóng, sợ ăn không hợp, sợ đủ thứ khi ra ngoài ngôi nhà ấm áp. Tức là còn chưa lo nổi cho mình thì họ còn có một áp lực cực lớn nữa là họ phải lo cho con họ có cuộc sống tử tế như ở nhà và còn phải lo cho con cái họ một khoản saving bằng vật chất vì họ cũng biết hoặc chắc chắn biết các con họ giống họ, sẽ chỉ ổn khi có cuộc sống sang trọng, sạch sẽ, ổn thoả.. mọi người chỉ có thể yên tâm khi con họ có một khoản saving hay thừa kế tốt mới có thể có cuộc sống hạnh phúc.

Còn mình thì không, mình sẽ cho con mình cái cần câu cơm duy nhất là kỹ năng và cảm xúc. Kỹ năng để con có thể sống được ở bất cứ nơi đâu dù khó khăn vất vả đến mấy và cảm xúc tích cực để con luôn biết lạc quan, vui tươi, yêu đời biết ồ à sung sướng trước thiên nhiên nhiên và cuộc sống. Và bố mẹ chúng, không cần quá vật lộn làm giàu để của cải cho con, sẽ tuỳ sức lực, đam mê, cảm xúc để làm việc và có thể dừng lúc nào thấy đủ. Để hưởng thụ, để vui tươi với cuộc sống mà lại yên tâm về lũ con cũng luôn tích cực và sống vui vẻ, thích nghi ở bất cứ cuộc sống nào.

Đi bụi với giáo sư 5 tuội không phải là không mệt. Nhưng vui vì giáo sư lớn lên thật nhiều. Cảm xúc tích cực luôn dạt dào. Bố mẹ phấn chấn khi nghe giáo sư nghêo ngao hát, ồ à hét lên khi thấy hoàng hôn: Ôi bánh crep mặt trời đẹp quá bố mẹ ơi.

Ôi, con đã mơ được đi Lào đúng con đường ngoằn ngèo này từ lúc con 3 tuội cơ hehhhe...

Nhìn thấy một tuổi già bớt nghĩ, bớt ghánh nặng rồi đây...

Lại chuẩn bị mà đi chơi tiếp thôi ông Bố Kem Mút

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

My Hero - Kẹo Mút

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Tuesday, 28 January 2020 16:53

I want to be the first. Em cứ lải nhải suốt sáng với các chú supporter zipline.

Chính là kết quả của em ngày hôm nay. Em bé nhất đoàn. Sáng 5h em thức dậy đi trải nghiệm các Sư đi khất thực. Trưa, em thử sức với zipline 16 đoạn giữa mênh mông rừng núi, ở độ cao run rẩy chân tay.

Lúc đầu em cũng không dám, bố mẹ động viên thuyết phục em, và em đã vượt qua sự sợ hãi ban đầu để cuối cùng, em vượt mẹ. Trekking lên đỉnh núi nơi đặt 16 trạm line trượt, line tụt mà nhiều người lớn còn sợ sệt không dám đi. Em leo băng băng và thi thoảng quay lại kéo tay vì mẹ mệt. Cuối cùng thì em trở thành THE FIRST PERSON trong mỗi chặng trượt. Nhanh nhẹn, tự tin, chủ động và thích là người dẫn đầu. Mẹ già sau 7 năm quay lại đường trượt này thấy mình khác hẳn... lóp ngóp theo đuôi em.

Cũng may, mẹ vẫn theo kịp các em teen dù mẹ vừa ốm vừa thương binh suốt mấy ngày Tết. Chỉ trưc ngất...

May quá, vẫn xứng đáng làm Mẹ các em. Giáo sư Kẹo thì đã vượt anh Kem khi lần đầu anh Kem trải nghiệm 16 đường zipline này là lúc 9 tuổi. Còn em Kẹo, chỉ 5,5 tuội thôi.

My hero cụa tôi!!!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

   

Mãi yêu Hà My của chị

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Tuesday, 28 January 2020 16:47

Lần đầu tiên chị bỏ trách nhiệm với gia đình mà chỉ để đi chơi. Lần đầu tiên còn bỏ trách nhiệm với đứa em chị vô cùng yêu thương, quý mến!

Dù nếu cố, chị có thể hoãn đi chơi để ở bên em. Nhưng chị không cố...

Hôm nay lại là một ngày đặc biệt của em. Em nhắn tin: Em thèm có chị ở bên trong bước ngoặt cuộc đời làm chị lại lã chã nước mắt rơi... thấy hạnh phúc vì được tin yêu nhưng cũng hơi buồn vì không có mặt bên em.

Nhưng chị sẽ không nuối tiếc. Vì chị tin e gái chị sẽ nhìn chị để sống vui, sống khoẻ, biết yêu bản thân và trân trọng chính mình. Những gì lo cho em chị đã chuẩn bị chu đáo nhất, trách nhiệm chị không chối bỏ bao giờ. Nhưng để được hạnh phúc, chị sẽ sống như chị mong muốn.

Chị muốn là người đầu tiên gửi tới e lời chúc mừng. Chúc em hạnh phúc thật sự với sự lựa chọn của chính mình. Sống cuộc sống ý nghĩa và nhiều màu sắc như anh chị của em đã, đang và sẽ sống.

Yêu em gái chị!

Mong sao 4 đứa chúng mình sẽ luôn và mãi mãi vui tươi, hài lòng với những gì chúng mình lựa chọn. Chị tin là thế.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tình cảm ấm áp của ngày sinh nhật

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Tuesday, 14 January 2020 16:34

Sinh nhật năm ngoái mình hide được fb mà không biết hide zalo... năm nay, đã học được.

Đúng ngày, bạn bè thân thiết cầm máy lên chúc mừng tự nhiên cảm nhận sâu sắc tình bạn, còn hỏi han nhau được thêm bao điều. Trước ngày sinh nhật, bạn bè yêu thương lôi đi ăn trưa, cafe, chụp choẹt. Những người mình luôn có trong tim họ chứ không phải nhờ fb

Món quà to nhất năm nay là được thảnh thơi 3 ngày cùng Mẹ, dù là đi việc của mình nhưng thấy thanh thản lạ lùng, mẹ cũng đến được nơi chưa đến. Tối sinh nhật, hai mẹ con cụng ly với nhau. Mẹ vui, mẹ khoẻ, mẹ cười... cần gì đâu quà cáp lớn lao.

Con bạn tuổi ấu thơ nhắn tin: chúc mày luôn nhiệt huyết, nhiều năng lượng để mọi người luôn hâm mộ nhé.

Cầm máy lên, alo mắng cho nó một trận: Hâm mộ cái con khỉ, xin mày cho tao làm người bình thường được không?

Bớt hình thức, bớt sân si, hạ ôm đồm, giảm nghĩ ngợi... tự dưng thấy mình thật khác. Khác tích cực, khác nhẹ nhàng và thật nhiều thời gian cho mình thêm nữa.

Ai cũng bận rộn, cơm áo gạo tiền, gia đình con cái. Mình cũng đâu phải nhớ được tất cả, nên mình đừng đòi hỏi ai hoàn hảo được đâu... mình sống khác, nhưng mọi người không phải là mình. Kem Mút vừa dậy mình thế. Không thích thì giảm tương tác, không hợp thì không chơi chứ không chê bai, kêu gào phí thời gian.

Qua ngày sinh nhật từ lâu mới thèm mở quà, không phải chê quà mà là vì quá trân trọng, vì món quà nào cũng tinh tế, tâm huyết và hiểu mình từ đáy lòng...

Thêm tuổi mà lại giảm nếp nhăn mới kinh!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

   

Page 5 of 61

<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>