Kem mút trưởng thành từng ngày

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 06 February 2020 14:13

Ở nhà trông thằng bé nhưng buôn với thằng lớn hơn 2 tiếng đồng hồ.

Con trai, nhưng mỗi ngày trung bình buôn với mẹ hơn 1 tiếng. Những câu chuyện nhỏ từ cá nhân, bạn gái, vệ sinh ... cho đến những câu chuyện lập nghiệp, chính trị, học hành, con đường dài và những mơ ước tuổi trẻ đều được sẻ chia và bình luận khách quan như những người bạn.

Có nhiều điều mẹ nó học được thêm ở nó mà không cần đọc ở đâu đó vì nó đọc và phân tích đúng sai, lề trái lề phải cho mình hết rồi. Nó thích cộng sản nhưng phân tích ưu nhược điểm cộng sản đâu ra đấy, nó định vị bản thân rõ ràng để hiểu nó có hợp với cộng sản hay không?

6 tháng xa bố mẹ, mà nó trưởng thành về suy nghĩ như vài năm. Hoá ra khi nó ở cạnh bên, bố mẹ chưa đủ điều kiện là bạn để nó chia sẻ nhiều đến như vậy.

6 tháng những điều hay nó học hỏi gấp mấy lần những gì bố mẹ nó vật vã dậy dỗ nó suốt 16 năm trời.

6 tháng, nó định vị bản thân khá ổn, xây dựng mục tiêu và mơ ước tuổi trẻ đầy đam mê, nhiệt huyết.

6 tháng nhưng trách nhiệm với bản thân và gia đình tăng gấp 10 lần khi ở bên bố mẹ.

Đặc biệt nhất, là niềm vui với học hành của nó thể hiện rõ ràng trong những câu chuyện về lựa chọn môn học. Nó hứng thú kể về môn địa lý mới học, về lịch sử Canada thật rõ o cần thiết, về lịch sử chiến tranh thế giới nó đang xếp hàng đăng ký... về cách bọn teen bản xứ ở đấy tự lập ra sao? Tự thuê nhà của bố mẹ thế nào? Về ước mơ làm phi công của nó... về tình cảm của nó với những người bạn mới Trung Quốc, Iran ra sao? Thông cảm thế nào? Rất khách quan và nhiều tình người trong đó. Yêu nó lắm!

Hạnh phúc nhất của người làm bố mẹ là con mình được yêu thương. Nó đi đâu bố mẹ nó cũng được cám ơn vì sự hiểu biết, chững trạc và biết giúp đỡ mọi người. 6 tháng, mẹ nó nhận nhiều hơn con số 6 những lời cảm ơn đã sẻ chia một đứa con ngoan, hiểu biết, năng động và vô cùng thú vị...

Bố mẹ nó thấy vui vì đã lựa chọn cho nó một đích đến phù hợp. Nơi con người đề cao sự thú vị, đề cao trách nhiệm và đạo đức chứ không phải là những con số thành tích vô cảm và giết chết tâm hồn trẻ thơ.

Cám ơn nó, cám ơn đặc biệt những người bên cạnh nó đã thay bố mẹ nó dậy dỗ nó những bài học cuộc đời thật sự là quý giá.

Đếm từng ngày để sum họp gia đình.

Lạc quan trong ngày dịch.

CÁC BỐ MẸ CONSIDER VIỆC BUÔNG TAY CON NHÉ... ĐI LÀ LỚN LÊN ĐẤY!

 

 

Lũ bạn mình

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Tuesday, 04 February 2020 13:59

Lũ bạn mình:

Đứa, nhất định phải ngủ trưa và ngày ngủ đủ 8 tiếng mới có thể làm việc minh mẫn và đủ sức lái xe. Đi du lịch bụi mang đi mấy thùng nước tăng lực và cafe để lái xe mà cứ ngủ thin thít, gọi mãi không thèm dậy đổi lái.

Đứa, làm việc với Mỹ cứ ngày ngủ, đêm thức trái khoáy mà đây là đi phượt ô tô, lái xe suốt ngày hay trượt kế hoạch thành lái xe đêm hôm vất vả là chuyện thường tềnh. Vợ con cứ gọi là lo ngay ngáy.

Đứa, thì ăn uống là phải đúng giờ đúng giấc. Phượt phẹt gì cũng 7h 30 là đói phải ăn sáng, 12h là đói phải ăn trưa và tối là cứ phải đúng giờ. Đi bụi nhưng ăn uống là cứ phải tinh tế đủ chanh, đủ ớt... Giữa đường hoang vắng vẫn cứ yêu cầu trưởng đoàn ơi, cho ăn không đói.

Đứa, được cái hay đi giống mình nhất, yêu thiên nhiên hoang dã nhất thì lại phải cái bệnh cứ uống 1 cốc bia là phải ngủ 1 tiếng. Vì vậy nên cả chuyến đi là có khoảng xấp xỉ chục lần: Các bác cứ nhậu, cứ chém, cứ đi... em xin phép em cứ ngủ cái đã. Ngủ ngon lành, đáng yêu bên cạnh. Ngủ đủ 1 tiếng là lại tươi và khoẻ như chưa từng có gì xảy ra. Và, bạn í thay nước rửa tay thành nước rửa mặt thời CÔ VY thì hợp.

Còn lại thì đứa nào cũng hơi hơi sợ muỗi, sợ bẩn, sợ mệt tý chút. Dù đứa nào cũng chu du lòng vòng thế giới, lái xe ở Âu, Úc, Mỹ hết cả nhưng lái xe một vòng từ Bắc Lào xuống Nam Lào trên những cung đường cua tay áo ngoằn nghèo và vắng hoe chỉ có 4 cái xe không sóng di động, không đủ thời gian cho bộ đàm. Có lúc còn cả con đường dài không một bóng người và một cây xăng nào hết.

Cuối cùng thì sau những thử thách khá đau tim, sau những cung đường vất vả, hành trình trồi sụt thì cả lũ chúng mình cũng có những trải nghiệm thú vị. Hưởng một mùa xuân Lào với thời tiết se se lạnh khác thường, với những món ăn đặc trưng Lào Thái cực kỳ ngon miệng, những nhà hàng đẹp xinh và vô cùng thú vị, những bức ảnh đẹp bất ngờ của một cái Tết sum họp gia đình sum vầy hạnh phúc bên nhau và đặc biệt là cả lũ đã vượt qua bản thân mình một cách hoàn hảo. Dù có lo lắng, có sợ hãi, có mệt mỏi nhưng luôn cười rất tươi và ấm áp tình cảm bạn bè bên nhau trong khó khăn và trong những giây phút sum vầy bất ngờ, hạnh phúc.

Không gì là không thể, nhỉ? Cả đoàn đã không ai trầy xước về đến nhà gặm nhấm những kỷ niệm đáng yêu rồi.

Bắt đầu ăn tết thôi ... happy new year, happy Tết!!!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lào xuân 2020 - Những đôi chân không biết mệt mỏi

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Friday, 31 January 2020 17:16

Mình luôn có lòng tin vào bạn bè mình. Và, trong những cảm xúc đầu năm mới, mình có một nỗi xúc động trào dâng và tin tưởng rằng thì là mà, bạn bè mình đều giống mình. Lựa chọn đúng và đang hạnh phúc.

Phụ nữ thời chúng mình vẫn trong nhờ đục chịu, cuộc sống hạnh phúc hay không vẫn phụ thuộc nhiều vào tấm chồng.

Và lũ này, toàn lấy được mấy ông chồng SỢ VỢ, thôi... SỢ gì thì SỢ nhưng cứ hạnh phúc và luôn song hành bên nhau thế này là ngon rồi. Cứ nhìn ánh mắt, nụ cười, cứ nhìn vòng tay, lời nói và cứ nhìn cách họ quát mắng hay yêu thương thì vẫn nhìn thấy HẠNH PHÚC.

Mong sao bạn bè mình, 5 hay 10 năm nữa... vẫn cứ long lanh ánh mắt, dịu dàng lời yêu thương như ngày hôm nay. Để tiếp tục cùng nhau rong ruổi trên những nẻo đường dựng xây ký ức. Đặc biệt, bằng ô tô tự lái không cần người và đủ sức uống rịu xả láng.

Happy new year!!!

 

 

 

 

 

 

 

   

Kẹo Mút tự lập

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 30 January 2020 17:03

MẸ ƠI, CON ĐÁNH RĂNG THÌ MẸ TÌM GIÚP CON QUYỂN HỘ CHIẾU NHÉ

Giáo sư nói như thật vì nghe các cô chú dặn nhau mang hộ chiếu để sang Thái Lan. Sáng ra, 6h bố mẹ rủ nhau đi chợ dân sinh. Em ngủ một mình trong phòng. 8h bố mẹ về thấy em ngồi chờ cửa khách sạn. Kêu, em chỉ khóc hai tý thôi. Lên phòng thấy em bới tung hai cái vali vì em tìm quần áo dài mặc cho đỡ lạnh và gọi cho mẹ hai cú điện thoại vào số VN, tất nhiên là không gọi được.

2 tháng em đã bắt đầu đi bụi với bố mẹ. Bây giờ 5 tuổi, e đã bắt đầu tự thích nghi ăn ngủ nghỉ theo nơi mình đến, theo mọi người mình đi cùng. Vẫn tí tẹo ăn vạ, khóc mếu mè nheo nhưng khá là tự lập. Bố mẹ bắt đầu nhàn và không phải chăm sóc em như những em bé lớn hơn khác.

Mình ưu tiên dậy con số 1 là đạo đức, số 2 là tự lập và thích nghi rồi mới đến văn hoá, nghệ thuật. Với mình, chỉ cho các con cái cần câu cơm, không bao giờ cho tài sản, kể cả có.

Vì vậy, khi các bố mẹ khác còn sợ muỗi, sợ nóng, sợ ăn không hợp, sợ đủ thứ khi ra ngoài ngôi nhà ấm áp. Tức là còn chưa lo nổi cho mình thì họ còn có một áp lực cực lớn nữa là họ phải lo cho con họ có cuộc sống tử tế như ở nhà và còn phải lo cho con cái họ một khoản saving bằng vật chất vì họ cũng biết hoặc chắc chắn biết các con họ giống họ, sẽ chỉ ổn khi có cuộc sống sang trọng, sạch sẽ, ổn thoả.. mọi người chỉ có thể yên tâm khi con họ có một khoản saving hay thừa kế tốt mới có thể có cuộc sống hạnh phúc.

Còn mình thì không, mình sẽ cho con mình cái cần câu cơm duy nhất là kỹ năng và cảm xúc. Kỹ năng để con có thể sống được ở bất cứ nơi đâu dù khó khăn vất vả đến mấy và cảm xúc tích cực để con luôn biết lạc quan, vui tươi, yêu đời biết ồ à sung sướng trước thiên nhiên nhiên và cuộc sống. Và bố mẹ chúng, không cần quá vật lộn làm giàu để của cải cho con, sẽ tuỳ sức lực, đam mê, cảm xúc để làm việc và có thể dừng lúc nào thấy đủ. Để hưởng thụ, để vui tươi với cuộc sống mà lại yên tâm về lũ con cũng luôn tích cực và sống vui vẻ, thích nghi ở bất cứ cuộc sống nào.

Đi bụi với giáo sư 5 tuội không phải là không mệt. Nhưng vui vì giáo sư lớn lên thật nhiều. Cảm xúc tích cực luôn dạt dào. Bố mẹ phấn chấn khi nghe giáo sư nghêo ngao hát, ồ à hét lên khi thấy hoàng hôn: Ôi bánh crep mặt trời đẹp quá bố mẹ ơi.

Ôi, con đã mơ được đi Lào đúng con đường ngoằn ngèo này từ lúc con 3 tuội cơ hehhhe...

Nhìn thấy một tuổi già bớt nghĩ, bớt ghánh nặng rồi đây...

Lại chuẩn bị mà đi chơi tiếp thôi ông Bố Kem Mút

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

My Hero - Kẹo Mút

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Tuesday, 28 January 2020 16:53

I want to be the first. Em cứ lải nhải suốt sáng với các chú supporter zipline.

Chính là kết quả của em ngày hôm nay. Em bé nhất đoàn. Sáng 5h em thức dậy đi trải nghiệm các Sư đi khất thực. Trưa, em thử sức với zipline 16 đoạn giữa mênh mông rừng núi, ở độ cao run rẩy chân tay.

Lúc đầu em cũng không dám, bố mẹ động viên thuyết phục em, và em đã vượt qua sự sợ hãi ban đầu để cuối cùng, em vượt mẹ. Trekking lên đỉnh núi nơi đặt 16 trạm line trượt, line tụt mà nhiều người lớn còn sợ sệt không dám đi. Em leo băng băng và thi thoảng quay lại kéo tay vì mẹ mệt. Cuối cùng thì em trở thành THE FIRST PERSON trong mỗi chặng trượt. Nhanh nhẹn, tự tin, chủ động và thích là người dẫn đầu. Mẹ già sau 7 năm quay lại đường trượt này thấy mình khác hẳn... lóp ngóp theo đuôi em.

Cũng may, mẹ vẫn theo kịp các em teen dù mẹ vừa ốm vừa thương binh suốt mấy ngày Tết. Chỉ trưc ngất...

May quá, vẫn xứng đáng làm Mẹ các em. Giáo sư Kẹo thì đã vượt anh Kem khi lần đầu anh Kem trải nghiệm 16 đường zipline này là lúc 9 tuổi. Còn em Kẹo, chỉ 5,5 tuội thôi.

My hero cụa tôi!!!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

   

Page 5 of 62

<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>