Hoa Loa kèn

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Tuesday, 24 December 2019 15:41

Hi Hoa Loa Kèn,

Các cậu có biết bắt đầu lên xe tớ đã hơi rơm rớm nước mắt không?

Vì tớ nghĩ chuyến đi này chắc chắn sẽ có rất nhiều kỷ niệm, sẽ buôn không ngừng nghỉ, ăn không mỏi mệt và cười chắc ruột gan lộn tùng phèo.

Chả có cái hội nào giữa lúc bàn dân thiên hạ mải mê làm việc thì lại nhẩy nhót tưng tưng. Ăn nhậu và hát hò quậy phá ầm ĩ hết cả phần thiên hạ.

Tớ thấy quên hết bận rộn, cơm áo gạo tiền và stress các cậu ạ. Chắc chắn các cậu cũng xế đúng không?

Tình bạn là bên nhau lúc khó khăn, vui cười nhớ gọi tên chỉ mặt và cùng quan điểm về nhân sinh quan cuộc sống. Tớ nghĩ, đồng điệu được làm nên #Hoa_Loa_Kèn gắn bó hôm nay. Cám ơn các cậu, dù đã chia xa 8 năm trời nhưng chưa bao giờ tớ quên quãng thời gian bên các cậu. Giai đoạn tớ trưởng thành nhiều nhất, nhiều biến cố cuộc đời nhất và cũng học hỏi được nhiều nhất nơi các cậu.

Mãi yêu... hẹn hò 31

 

Lần 3 đến với Tây Tạng

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Wednesday, 11 December 2019 16:57

Trải nghiệm là ĐÍCH ĐẾN của những người mê du lịch. Lần thứ 3 đến Tibet mà vẫn đong đầy cảm xúc i hệt như lần đầu... những khám phá cuộc sống luôn không bao giờ có giới hạn, giống như biển học vấn hay kiến thức trong mỗi bộ não con người sẽ luôn mang đến những bất ngờ nín thở
Ngồi xe 4 tiếng đồng hồ trong cái lạnh âm 15oC để lên đỉnh 4700m tắm suối nóng. Truyền thuyết là nơi Tổ Liên Hoa Sinh chọc ngón tay tạo ra nguồn nước nóng mang tới sức khoẻ trường thọ cho người dân nơi đây....

Cảm xúc dâng trào khi không mặc gì giữa mênh mang núi tuyết, ngâm mình giữa nguồn nước nóng bỏng trong vắt nhìn rõ từng viên sỏi, bên các sư cô và các phụ nữ Tạng da rám nắng và nụ cười hồn nhiên sẵn sàng chụp ảnh chung chẳng chút ngại ngùng. Sau lưng là nguồn nước và ban thờ Tổ Liên Hoa Sinh- Vị Phật vĩ đại trong lòng người dân Tạng. Thế mới thấy, Tu tập là tu tập tại tâm. Không nhất thiết là nghiêm túc, lẳng lặng, chỉn chu mà cái Tâm vẫn chẳng lúc nào lặng sóng. Đến đây, thứ mang về nhiều nhất là năng lượng, sự hồn nhiên hạnh phúc và đặc biệt là cái Tâm Bồ Đề của tất cả người dân nơi đây. Yêu vô cùng, vô cùng.

Tắm xong suýt ngất vì lạnh nhưng cả lũ phấn khích cười nói hổn hển như thể lần đầu tiên thấy cuộc đời vui như thế, hoan hỉ như vậy. Check in khách sạn Tibetan style cực ưng ý nhưng chả có điều hoà hay heat... Dự một đêm mặc nguyên các loại layer jacket ôm chặt nhau co quắp ngủ.

Giữa mênh mông núi tuyết, giữa sự đau đầu, khó thở ở độ cao 4700, trong không gian tâm linh đầy đức tin tuyệt đẹp... nằm trong chăn lạnh ngẫm nghĩ cuộc sống. Bỗng cảm thấy những gì đã trải qua thật quá giản đơn, bỗng cảm nhận biết ơn tất cả để mình có một ngày hôm nay thật sự thanh thản, bình yên và quá quá nhiều trải nghiệm

 

Ông xã tuyệt vời

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 05 December 2019 16:38

Chồng tôi vẫn vậy, chỉ là tôi chưa phát hiện ra tính cách vô cùng đáng yêu của ông ấy thui... vì vại:

Ngày xưa tôi chỉ đâm đầu kiếm tiền vì sợ tôi o kiếm tiền gia đình sẽ thiếu trước hụt sau, con cái không được như tôi mong đợi. 
Ngày xưa tôi không dám đầu tư cái gì cho bản thân mình. Mua cái gì tốt cho mình lại nghĩ cũng phải mua cái tốt i như thế cho chồng con, mua gì cho mẹ ngoại cũng nghĩ phải mua cho mẹ nội i hệt dù mua xong mẹ nội o dùng lại tốn tiền. 
Ngày xưa, tôi cứ nghĩ phải ở bên nhau mới là hạnh phúc, mới là song đôi, mới là gia đình kiểu mẫu. 
Ngày xưa tôi cứ nghĩ, phụ nữ nên thật dịu dàng ( Èo, có khó cho tui không cơ chứ. Nên nói năng mềm mỏng, anh anh em em ngọt ngào và có gì tức giận tôi cứ để trong lòng, ấm ức nhân đôi nhân ba...
Ngày xưa tôi cứ đem tôi ra để giáo dục con cái, nên con tôi thật là thiệt thòi, nó kém tui tận 27 tuổi cuộc đời, làm sao, làm sao nó nghĩ giống tui, hành xử giống tui được hả giời???
Ngày xưa... tôi cứ nghĩ, cứ nghĩ....

Ồ, hoá ra tôi nghĩ sai hết các anh chị ạ. Bây giờ tôi nhõng nhẽo rằng tôi già, tôi lười, tôi o thích làm tôi chỉ thích đi tơi... mua nhà chồng tui lo trả góp, con đi du học dùng thẻ của bố nó thản nhiên, thỉnh thoảng tôi khóc mếu kêu hết tiền tôi lảm nhảm giơ tay xin chồng tui tiền tiêu vặt... Ôi, những lúc ấy? Mắt chồng tôi cười long lanh các chị ạ. Ông ấy như thấy tôi lại tôi thời đi học. Chả nghĩ suy, hồn nhiên vô tư lự.

Tôi bỏ đi chơi 5 ngày với lũ bạn thân. Trở về nhà thấy toàn hoa tôi thích, thấy đôi giầy tôi hay nói nhảm giả vờ trong giấc mơ được đặt mua để ngay cửa đón tui về, cả 5 ngày tui đi đều live stream khoe xào rau bằng nước mắm cho tui xem và tự hào phát minh mới của năm.
Và đặc biệt, 5 ngày kêu nhớ vợ nôn nao, tôi lại hạnh phúc chui vào cái chăn ấm 100kg mà cười khúc khích hahhha...

Mai tôi lại đi tiếp, nên tôi nhảm tý thôi. Tui vẫn đi với ông í hihi... và tôi chơi, nhưng tôi tin, dù chơi bời bay nhẩy tôi vẫn là người phụ nữ tiêu chuẩn và quản lý thời gian tốt bằng 5 bằng 10 người khác. Nên tôi có cuộc sống nhiều màu sắc... thế thôi.

Mai, tôi lại đi tìm sự tĩnh lặng ở Tibet. Mong sao tôi đừng già  Để tôi được tiếp tục là Tôi.

Hãy như tôi.

   

Đà Lạt - Yêu lại từ đầu

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Saturday, 30 November 2019 16:09

Đến Đà Lạt không dưới 10 lần, lần thì sợ ma, lần thì ngã xe, lần thì đông đúc, lần thì mưa gió sụt sùi

Những tưởng sẽ không YÊU Đà Lạt nữa... nhưng hoá ra, vẫn có thể YÊU LẠI TỪ ĐẦU

Đủ lớn, để biết lựa chọn những gì đáng yêu bên những thứ đáng ghét... đủ lớn để QUÊN đi và không nghĩ đến .... và chỉ cảm nhận , cảm nhận những thứ phù hợp với mình, dù phù phiếm, sến sẩm hay lãng mạn, mộng mơ

Đà Lạt - Đáng để Yêu

 

Bà ngoại Kem mút

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Wednesday, 20 November 2019 15:58

CHOÁNG...
6 tháng mới lên vườn. Thực sự nể Mẹ mình!

66 tuổi, chuẩn bị sang tuổi 67. Một mình bà với khu vườn mênh mông, cái nhà sàn gỗ và con suối chảy ngang nhà. Mình chở bà lên buổi tối mà cứ líu ríu tóm tay bà vì sợ ma.

Bà sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, chưa một ngày làm ruộng, trồng rau thế mà nhìn khu vườn xinh xắn, đầy hoa và sạch sẽ tinh tươm của bà, mình choáng luôn. Bảo sao, đôi tay bà cứ mỗi lần đến spa với con gái là lại thấy xây xước kinh hoàng

Mình và bà không nhiều tiền, nên mọi thứ bà cứ cặm cụi làm không có thuê mướn gì hết. Bà quảng giao, vui tính cho nên hàng xóm quý mến. Cứ lên vườn là cả làng như có hội. Đêm nào cũng có hàng xóm sang hát karaoke và ngủ cùng. Người cho củ măng, người biếu con cá, quả trứng gà, rau sạch, chè vối cho đến gạo tuần nào xay xát tuần đấy đều là hàng xóm mang sang để bà nấu ăn kiểu Hà Nội rồi tụ tập hát hò, ăn uống.

NGÀY NHÀ GIÁO, cả xóm tổ chức ăn uống mặc áo dài chúc mừng bà từ 10/11 để bà về Hà Nội lễ hội tưng bừng cả tuần.

Mình mãn nguyện vì đem cho bà niềm vui tuổi già ý nghĩa với lao động, bạn bè và tình cảm chan hoà ấm áp. Nhìn bà, nhìn thấy tuổi già nhiều màu sắc và thú vị của chính mình.

Nay bà lại giúp con gái tổ chức 20/11 cho bạn bè nhà giáo của con. Chúc Bà mãi khoẻ, mãi vui và cứ lạc quan tươi cười mãi như thế.

Chúc mừng NGÀY NHÀ GIÁO, quà tặng bà là tấm lòng con gái và đôi găng tay cao su 10k để bà làm vườn, trồng hoa, trồng rau ....

   

Page 7 of 62

<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>