Cảm xúc ngày Phụ Nữ Việt Nam

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Wednesday, 20 October 2010 11:25

Một bó hoa hồng to đã được chuyển đến cho vợ từ trước 20/10, với Chồng, vợ không thể thiếu hoa hồng, dù hiểu rõ sở thích của Vợ là hoa đồng nội, những loại hoa dân dã mọc kín một góc trời... Chồng bảo, tình yêu mà... phải là Hoa Hồng hehe.

Vợ bị đứt dây đồng hồ, chồng bảo để Chồng tặng... rồi Vợ bảo Vợ muốn đi shopping, Chồng cũng bảo để Chồng tặng... thế là Vợ cáu... Vì Vợ nghĩ, quà là tượng trưng cho tình cảm, cho sự qua tâm và trách nhiệm... chứ không đánh giá về vật chất... vì bây giờ Vợ có thể tự mua mọi thứ mình thích bằng tiền Vợ làm ra mà không lo ảnh hưởng đến kinh tế gia đình... Và với Vợ, trách nhiệm rất quan trọng trong cách sống, Vợ đã chu đáo tặng Mẹ chồng, em gái chồng và cả cháu gái chồng những món quà mà Vợ tin chắc rằng mọi người đều happy và yêu thích... Thế mà Chồng thì cứ tự nhiên như thế, như thể... cuộc sống sẽ luôn luôn có Vợ lo lắng hết rồi, không cần nghĩ ngợi gì, không cần làm gì mọi chuyện cũng sẽ luôn tươi đẹp như thế... Cả mẹ Vợ cũng là Vợ lo...  Vợ có cầu toàn quá không khi lúc nào cũng mơ ước nhận được 1 gói quà được trân trọng bằng nơ, bằng giấy màu xanh đỏ, dù bên trong chẳng có gì giá trị, nhưng đến một cách bất ngờ từ trên trời rơi xuống... Vợ lãng mạn quá nhỉ? Thời gian trôi qua đi, lẽ ra VỢ cũng phải bớt bớt đi chứ... Uh nhỉ? Vợ nên suy nghĩ lại chút... nhưng mà Vợ vẫn lăn tăn vì với Chồng, với gia đình nhà chồng Vợ vẫn đầy nhiệt huyết và chu đáo như thế cơ mà... Tại sao mọi người lại thiếu chu đáo với Vợ... Hơn chục năm rồi, Vợ vẫn làm như vậy với tất cả những người thân yêu cơ mà...

Nhưng vừa rồi, vợ nói chuyện với chị Hiền một người bạn thân thiết của Vợ, Vợ quý chị ấy vì tính cách độc đáo, ghê gớm, vì sự biết điều trong cách sống và đặc biệt là cùng tâm huyết trong việc nuôi dạy con cái... Còn lại mọi nhiệt huyết, đam mê của Vợ và chị Hiền chẳng giống nhau tý nào... Nghe chị ấy kể về việc chị ấy và anh Hoàng Anh giận nhau, vợ cứ buồn cười. Chị ấy bảo, nếu anh Hoàng Anh mà lãng mạn như Chồng thì chị ấy lại tưởng anh ấy bị hâm... Và sau cuộc nói chuyện ấy, vợ sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm nhỏ tí xíu của Chồng, mặc dù Vợ biết thừa, Chồng sẽ rút kinh nghiệm ngay thôi, nhưng rồi lần sau sẽ lại như thế. Cuộc sống nhiều mặt, điều quan trọng là biết yêu thương và tôn trọng lẫn nhau. Thế là đủ, phải không Chồng?

Cuộc sống hạnh phúc, nhiều tiếng cười của gia đình bé nhỏ chúng ta là món quà vô giá mà Vợ luôn cảm thấy tự hào... Cám ơn Chồng, cám ơn cuộc sống này.

 

 

Yêu và Buồn... chứ không Ghét...

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Friday, 15 October 2010 23:05

Mình tự thấy và được người thân nhận thấy là luôn yêu thương mọi nguời, yêu cuộc sống... dù cuộc sống mang đến cho mình bao nhiêu niềm vui thì mang đến ngần đó nỗi buồn... Một Loan Mèo nhiệt huyết sống được thay thế bằng một Loan yêu cuộc sống mà thôi... Tại sao không? Với mình, cuộc sống thật tươi đẹp... mình luôn thấy thật may mắn, hạnh phúc vì được sống trong cuộc sống này... Với người thân, bạn bè... mình chả ghét ai cả... ai mình cũng thấy có điểm đáng yêu, đáng quý... với KH, có mang đối thủ cạnh tranh đến, có làm mình đổ mồ hôi sôi nước mắt... vẫn thấy có điểm đáng yêu. Mình yêu Mẹ chồng, quý mến em chồng, vui vẻ thân thiết với gia đình nhà chồng... một điều mà đa phần phụ nữ không như thế... Vì sao nhỉ? Chắc tại vì mình sống bằng tình yêu cho đi rồi đuợc nhận lại...

Thế mà mình cũng từng hít le những người bạn thân thiết nhất, rồi buồn về những người bạn mình dành cho họ bao nhiêu tình cảm yêu thương, nhiệt huyết với đầy đủ các sự kiện của họ và gia đình... Mình không trông đợi nhận lại được sự nhiệt huyết giống như của mình... Vậy mà mình vẫn buồn, phải chăng vì mình mong muốn, dù không nhiệt huyết thì cũng phải chân thành... Sống giả tạo là cách sống mà mình đáng sợ nhất... Đến hôm nay, nỗi buồn về một người bạn khá thân mà hay vòng vo tam quốc đã giảm đi, sự rộng lượng đã quay trở lại... nhưng mình vẫn hơi man mác, khi nghĩ đến những tình cảm tốt đẹp chúng mình đã dành cho nhau, đến những kỷ niệm thật vui mà mình đã không muốn có nữa... vì cái tính thiếu rộng lượng của đàn bà.

Vì vậy, mình chắc sẽ phải xem xét lại, nói không với sự thiếu chân thành. Thời gian rất là Quý, hãy dành nó cho sự Chân thành, Loan nhé....

 

Không khí lễ hội....

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Monday, 11 October 2010 13:46

Cách đây 1 tháng, khi cùng con trai làm bộ sưu tập ảnh Hà Nội, mình đã đặt tên cho Cuốn Album là: Con tự hào là người Hà Nội... Rồi những ngày đại lễ, tâm trạng lên xuống thất thường vì những stress trong cuộc sống, những cảm xúc của mình chưa kịp thăng hoa thì lại bị ném bụp xuống đất... Tuy vậy, cảm giác rạo rực, xúc động đến nổi da gà thì thật nhiều lần đến rồi đi trong 7 ngày đại lễ... Hôm nay, đọc những cảm xúc của mọi người... mình mới chợt thấy rằng, mình cũng tự hào là Người Hà Nội...

Mình run run khi nhìn dòng người từ các huyện, xã xa xôi, áo quần xanh đỏ lòe loẹt... cứ đi bộ với đầy đủ lệ bộ chiêng trống, ảnh Bác, cờ hoa... nhìn giống như đi lên đồng nhưng gương mặt thì rạng rỡ niềm vui, ấm áp niềm tự hào... đi lang thang vòng quanh Hà Nội, tất cả các giác quan trong người mình cứ như nhảy hết cả ra ngoài, hai vợ chồng con cái chở nhau xe máy, ngoằn nghèo ngắm phố phường cùng tâm huyết và xúc động như nhau... Mình thật hạnh phúc vì có một ông chồng và thằng cu tý nhiều cảm xúc giống hệt mẹ...

Đêm 3/10, cả nhà đi chụp ảnh Hà Nội về đêm từ 11h đến 3h sáng... Ông con trai sung sướng và hạnh phúc dạt dào... Bố mẹ thì mệt bở hơi tai nhưng niềm vui vì giúp con trai có thêm trải nghiệm cuộc sống cũng động viên bố mẹ giảm bớt mệt mỏi.

Điểm đến đầu tiên con muốn đến là Ô Quan Chưởng

 

Tiếp theo là đi bộ 1 vòng Bờ Hồ, tuy hơi xanh đỏ màu mè, nhưng Hà Nội vẫn đầy yêu thương trong mắt gia đình ta. Có hành động còn hơn không có gì mà... phải o cả nhà?

 

2h sáng trên phố Hàng Đào...

 

Bác xe ôm nghỉ đêm trên phố vắng... ( Đố biết ai? )

 

Dạ thưa, Ông Kem Mút đóng giả Xe Ôm ạ...

 

 

Sáng 7/10, con được nghỉ học... Mẹ trốn CQ đưa con đi đọc Chiếu dời Đô... Niềm ham thích tìm hiểu lịch sử của con đã truyền sang Mẹ, mẹ cố gắng để kiến thức lịch sử của con sẽ đủ đầy chứ không lộ cộ và lệch lạc như mẹ...

Rồi triển lãm thư pháp, triển lãm ảnh Hà Nôi... Chẳng có gì là hoàn hảo cả, một sự lộ cộ trong tổ chức, thiếu kế hoạch và nội dung tổng thể.... nhưng vẫn thể hiện một sự cố gắng hết mình... Có ai khẳng định mình giỏi hết được đâu, nếu không bắt tay vào thử... Mình và chồng vẫn xuýt xoa hết lời, đến nỗi ông Kem Mút say mê như thế này đây:

 

 

 

Sáng 10/10, mẹ bị ốm... con để chuông đồng hồ 5h sáng. Bố đã dặn, nếu con không tự dậy thì Bố mẹ không gọi đâu ( Thực ra là Bố mẹ định trốn không đi... hehe ), nhưng mà con Mẹ Loan, dù kiệt sức cũng vẫn cố lết mà đi ... con dạy sớm thế, mẹ không đi là mẹ thấy có lỗi, mẹ cũng đòi đi... vì thực lòng, mẹ cũng rất thích, bất kể một trải nghiệm nào trong cuộc sống... mẹ cũng thấy như mình thêm có nhiệt huyết sống... Nhưng rồi Bố bảo, Mẹ ra gió sẽ bị nặng thêm... thế là cùng với ảnh hưởng của thuốc... mẹ nằm nhà...8h bật tivi xem tường thuật trực tiếp, cố căng mắt tìm 2 thằng cu sinh đôi yêu dấu liệu có đang loi ngoi trong biển người... Mà chẳng thấy...

10h, hai anh em sinh đôi nhà mình về trong trạng thái ướt như Chuột lột mặc dù trời chẳng mưa... Áo quần xộc xệch, lôi thôi, lếch thếch. Máy ảnh lủng liểng mà chẳng tác nghiệp được quả ảnh nào ra hồn...

Hóa ra là vì:

- Dậy sớm quá, ra đường đông quá mà tận 8h00 mới bắt đầu diễu binh, lại về nhà lang thang

- Ra tới nơi rồi thì chen lấn, xô đẩy kinh quá lại về cất máy ảnh nếu o thì mải trông máy ảnh, không trông nổi con...

- Lần thứ 3 thì tạm kiếm được chỗ xem trên đường Nguyễn Thái Học... và nhiều chuyện cười xẩy ra

Ông con thì máu lửa giống mẹ Loan nên đến nơi là chen, là lách lên hàng đầu để xem cho rõ, ông Bố thì to và cao quá cỡ người thường, cứ nhoi lên là bị lôi xuống, thế là cuối cùng, bố một nơi, con một nẻo... Bố cứ nghển cổ tìm con lại bị mấy con bé teen nó chửi vì cái tội che khuất tầm mắt của nó... Nói lắm quá, làm bố đành phải một lần không là người Hà Nội, chỉ thẳng vào mặt mấy con bé teen: " Nói một câu nữa tao tát cho vỡ mồm đấy..." câu nói đó cộng với quả đầu trọc mồ hôi, mồ kê như tắm thì đương nhiên là teen im bặt...

Tối, thấy report trên các báo về cảnh tượng chen lấn xô đẩy ngày đại lễ, cảnh người người dẫm đạp, chèn bẹp nhau, cả bố lẫn mẹ đều phì cười và thấy 2 bố con thật phi thường cũng như may mắn...

Dù vậy vẫn tiếc hùi hụi vì 2 cái vé xem Pháo hoa tại Mỹ Đình bị bỏ phí, nhiệt huyết của Gia đình mình thật là trên mức bình thường... Ngàn năm có một mà... Mẹ Loan quá nhiều stress trong gia đoạn này, gia đình mình có nhiều việc lớn hơn phải ưu tiên, bố mẹ cần Kem Mút hiểu điều đó, cho nên dù tận đáy lòng mẹ dù tiếc không cho KM đi xem pháo hoa được, nhưng cũng lấy đó làm lí do để con hiểu rằng, con đã có nhiều trải nghiệm sống hơn bạn bè đó là sự cố gắng hết mình của Bố Mẹ và con cần phải biết, có những điều cần phải ưu tiên hơn là Vui chơi giải trí ví dụ như thăm nom cụ đang nằm viện, thăm bà  ngoại hay Chúc mừng SN bà ngoại của em Bơ.

Vẫn còn nhiều điều Bố mẹ hứa đưa con đi liên quan đến Đại Lễ như thăm Bảo Tàng Hà Nội, ngồi xe điện đi thăm Phố cổ vào một ngày trời thật mát, đến Bảo tàng Quân Đội cùng em Kiến nhà bác Phong, cô Liên... Và tuần sau con sẽ bắt đầu một cuộc hành trình Theo dòng lịch sử, đền Vua Đinh, vua Lê ở Hoa Lư Ninh Bình sẽ là điểm đến đầu tiên con nhé... Và ngay chiều nay thôi, mẹ sẽ kể con nghe câu chuyện về Thống Đốc Hoàng Diệu, câu hỏi hơn 3 lần con hỏi mà Mẹ cứ phải lảng sang chuyện khác...

Cám ơn con trai, vì con mà kiến thức của Bố Mẹ được cập nhật thêm khá nhiều... Hy vọng rằng, Đại lễ Ngàn năm này sẽ theo gia đình ta thật dài, thật dài nữa...

 

   

Văn hóa đọc...

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 07 October 2010 19:44

Một trong những sự khác biệt của người VN chúng ta với người nước ngoài nói chung và người phương tây nói riêng, cũng là một sự học hỏi cần thiết... đó chính là văn hóa Đọc. Mẹ cũng đọc nhiều sách báo bình luận và nói về điều đó... nhưng phải đi nhiều, tận mắt chứng kiến nhiều... sự khác biệt đó mới làm  Mẹ thấy sự khập khiễng và cảm nhận được cái thiếu, cái hụt của người VN mình khi lười bổ sung kiến thức từ sách vở và đặc biệt là cách đọc sách...

Giống như học, cách giáo dục của mình đã làm người mình học một cách đối phó, kiến thức thành ra chỉ là sự bắt buộc phải có, nó không ăn sâu, không nhớ lâu vì người học không thấy say mê... đọc sách cũng vậy... Có nhiều đồng nghiệp VN của mẹ mê sách và rất chịu khó tìm sách mới, sách hay để đọc mặc dù cuộc sống của những bác ấy cũng y như mọi người , cũng bận rộn đầy lo toan...vậy thì sao các bác ấy vẫn đọc được nhiều sách hay, tiếp thu được nhiều kiến thức mới. Mẹ nghĩ bên cạnh sự quản lý thời gian tốt, điều quan trọng là họ biết CÁCH ĐỌC và có NIỀM SAY MÊ ĐỌC con ạ...

CÁCH ĐỌC thì mẹ sẽ dần dần cùng tìm tòi, nghiên cứu để đưa ra cách ĐỌC hiệu quả nhất cho con yêu, nhưng NIỀM SAY MÊ thì mới là điều khó học hỏi con ạ và vì vậy Mẹ con mình cùng cố gắng nuôi dưỡng cảm hứng sống và cảm hứng tìm hiểu cái mới con nhé... như vậy cảm hứng đọc sách của con yêu sẽ lên điểm đấy...

Nguoi ngheo cung doc sach...

Cuốn sách này chắc là đắt tiền nhất trong gia tài của ông lão kia phải không con?

Đây là Vườn hoa trước của Nhà trắng, nơi làm việc của Tổng thống Mỹ Barrack Obama, nhìn thì yên bình nhưng chắc chắn vấn đề an ninh nơi đây phải được theo dõi vô cùng kỹ càng phải không con... Nhân viên An ninh sẽ kín đáo ẩn hiện ở khắp mọi nơi con nhỉ? Thế mà ông lão này ngồi ở ngay trước cửa đấy, ông ấy chẳng phạm pháp gì cả ngoài việc làm tăng sự tò mò của những người khách phương xa như mẹ... Giơ máy ảnh lên chụp lén, không xin phép là cả một sự thiếu văn hóa... nhưng mẹ chẳng tìm ra lí do gì để xin phép ông ấy cả... nên lén chụp thôi con ạ. Mẹ muốn con trai thấy rằng... dù rằng vô gia cư, dù rằng nghèo khó, thiếu ăn, thiếu cả mặc... nhưng việc tiếp thu kiến thức mới từ sách vở là một phong cách sống vô cùng đẹp. Điều đó trả lời câu hỏi tại sao, người phương tây luôn đi trước chúng ta cả một con đuờng dài về trình độ, về phong cách sống... và sự thành công trong việc làm kinh tế.

Hãy cùng mẹ tìm tòi những cuốn sách mới, cập nhật kiến thức... để một ngày gần nhất... cả gia đình ta tìm lại ông lão đáng nhớ này tại vườn hoa trước cửa Nhà Trắng, nơi tất cả mọi con người trên khắp thế giới này đều một lần mơ ước được ghé thăm con trai nhé.

Bài viết lấy cảm hứng khi nhìn con trai chăm chú đọc cuốn sách " Lược sử Việt Nam", chuẩn bị cho cuộc Hành trình tìm về lịch sử của gia đình mình vào ngày mai tại Đền thờ vua Đinh, vua Lê, Ninh Bình.

Hà Nội ngày 16/10/2010

 

 

Ánh trăng sân Chùa

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Monday, 20 September 2010 22:41

 

Trung thu cùng bạn bè …

 

Tụi trẻ con thế hệ này quá sung sướng và thiếu đi sự chia sẻ cũng như tính cảm thông với đồng loại… Bố mẹ chúng ta thì lại quá bận rộn với việc mưu sinh, kiếm sống. Mục đích cũng chỉ để lo cho con cái một tương lai tươi sáng hơn nhưng mà hãy dành chút thời gian để xây dựng cho các con mình một nhân cách đẹp, một cuộc sống có ý nghĩa… Điều đó sẽ làm các con trưởng thành và thành đạt hơn khi bước vào đời.

 

Trung thu này, Mẹ Kem Mút nhận được nhiều yêu cầu tổ chức vui chơi giải trí như mọi năm nhưng mà thấy các con nhiều events, nhiều cuộc vui quá rồi… Hãy làm một việc gì có ý nghĩa hơn nhỉ? Hẳn là cả gia đình cùng thấy hạnh phúc… và trong buổi sáng nay, Mẹ Kem Mút đã liên hệ được với Chùa Đồi nơi có gần 30 bé mồ côi, khuyết tật do di chứng của Chất độc da cam và khoảng 50 bé có hoàn cảnh khó khăn trong Xã. Nơi đây ít người biết đến, tấm lòng của chúng ta sẽ được trao gửi tận tay những em bé có hoàn cảnh khó khăn, điều đó rất quan trọng trong XH nhà nhà làm từ thiện, người người làm từ thiện nhưng chưa chắc đã hiệu quả.

 

   

Page 61 of 62

<< Start < Prev 61 62 Next > End >>