Bạn thân ngày ấy

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 02 May 2013 21:22

 

Trần Thọ Hiếu và Trần Hương Loan năm lớp 9 và 2013

Chúng mình thân nhau từ khi vào lớp 1, Hiếu nhỏ nhắn, thông minh, Hòa thì cao ráo phong độ… cứ hàng ngày 2 đứa qua rủ mình đi học và thế là mình rong ruổi theo 2 thằng bạn trai nghịch phá đủ mọi trò vui, từ hái trộm mấy quả ớt trong vườn nhà hàng xóm của 2 bạn, cho đến bì bõm lội ao bắt cả và nòng nọc ở làng Thịnh Quang, dù vẫn chưa hề biết bơi. Đi chơi chán thì đến nhà nhau học, nghịch và phá… Bố mình nghiêm khắc nên mình hay ở nhà Hiếu và Hòa hơn… tình bạn tuổi thơ đẹp đẽ trong mấy năm tiểu học, lên cấp II thỉnh thoảng bị bạn Hòa hậm hực vì mình hay thay cô giáo mách bố mẹ bạn những thói hư tật xấu của bạn… Nghich quá các bạn dần chuyển sang một nhóm khác, còn mình là con cô giáo nên kiểu gì cũng phải làm gương, luôn phải có mặt trong ban cán bộ lớp, đội tuyển thi học sinh giỏi vv và vv… Cứ xa nhau dần dần, o đi học chung nữa, không đến nhà nhau nhiều nữa dù rằng căn nhà ấy, bố mẹ và anh em của bạn cho đến giờ khi nhắc đến mình vẫn thấy vô cùng gần gũi… Xa nhau mấy chục năm, thỉnh thoảng lắm mới gặp lại… ai cũng vất vả bận rộn nhưng dù ít đi cùng nhau, không có bạn bè thân thiết chung nhưng gặp lại Hiếu kiểu gì cũng vẫn rất dễ nói chuyện, dễ chia sẻ những nỗi buồn gia đình mà không phải ai mình cũng có thể dễ dàng chia sẻ… Nhưng chỉ hôm nay, khi niềm vui và những kỷ niệm ấu thơ dạt dào trong tất cả mọi người thì mình và bạn mới chia sẻ được với nhau những tâm sự từ đáy lòng. Khi bạn trầm tư về những góc khuất trong đời, về nỗi lo lắng tưởng không vượt qua được bản thân trong ranh giới giữa việc tốt và việc không tốt và mình mới chia sẻ cho bạn những lo lắng của mình khi nhận được những tin tức về bạn, mình đã buồn thật nhiều, đã lo lắng bao nhiêu từ khi mình cũng chỉ là một đứa trẻ… mình lo bạn không thể vượt qua cám dỗ, mình lo bạn sẽ trở thành người khác không phải là bạn Trần Thọ Hiếu ngày xưa ấy, hồn nhiên trong sáng và hiển nhiên là bạn thân của mình. Nếu bạn vấp ngã thì chúng mình làm sao có thể gặp lại nhau trên đường đời đầy phong ba bão táp này, làm sao có thể đồng cảm sẻ chia những vất vả lo toan mà cả hai chúng mình đều có số phận giống y hệt như nhau… Cuộc đời đã may mắn cho hai đứa chúng mình, cho chúng mình nghị lực sống, phấn đấu và đặc biệt là để lo toan, trách nhiệm với gia đình. Sự đồng cảm ấy là niềm vui thật lớn, bên cạnh niềm vui gặp gỡ bao bạn bè ấu thơ ngày hôm nay… Chắc chắn chúng mình sẽ có một cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc Hiếu ạ, tớ tin là như thế vì chúng mình đã lựa chọn đúng con đường để đi… Tớ sẽ không bao giờ quên câu nói của bạn: Tớ vô cùng lạc quan Loan ạ… Tớ cũng thế, vô cùng lạc quan dù hiện tại đôi lúc cuộc sống làm tớ không thể không bi quan… chúng mình cũng tiến bước nhé cho dù cả năm chỉ gặp nhau có một đôi lần… Rất nhớ bạn, người bạn thân thủa bé giờ cũng đã nhiều nếp nhăn. Cùng đọ sự lạc quan của bạn với nụ cười hồn nhiên của tớ nhé…

 

 

NGƯỜI BẠN THỨ 2

 

Nguyễn Quốc Dũng và Trần Hương Loan năm thứ 1 ĐH và 2013

Còn ông bạn này thì lại khác hẳn, cuối cấp II chúng mình mới bắt đầu thân nhau… Ông học trò cũ của mẹ mình mà chẳng bao giờ thèm hỏi thăm cô giáo một câu, suốt ngày tí tởn cười nói bô lô ba la… Bạn bè là những cơ duyên chẳng khác nào số phận, tự nhiên chúng mình thân nhau, nhóm 3 cô Ngã Tư Sở và anh chàng Y Cụ cũng lang thang chơi bời và nghịch ngợm. Thân nhau tới tận cấp III và cả bây giờ cũng nhí nhố chơi bời, ăn uống và quậy… Tới giờ Dũng vẫn trẻ như học sinh cấp III, sống vô tổ chức như một đứa trẻ… nhậu nhẹt tháng 30 ngày và hút thuốc đến đen sì cả răng thế nhưng lại lọ mọ học cho đến xong ĐH và không hề bị cám dỗ đè bẹp như lũ bạn cùng trang lứa và cùng lớp với bọn mình. Sống thế nhưng không thấy nó già đi, với 3 cô bạn thân lúc nào nó cũng như con trai nhỏ hay chí ít cũng là cậu em út nhí nhảnh vô tư. Mỗi con người, một cá tính… Dũng không phải kiểu bạn để có thể rủ rì tâm sự, để có thể buồn thì í ới tìm chỗ sẻ chia… Nhưng với Dũng, mỗi lần gặp là một lần vui lên, khỏe khoắn hơn, yêu đời hơn vì tính cách hồn nhiên nhí nhố… Mỗi khi gặp gỡ Dũng là mình lại vui vẻ cả một ngày, cười nói luyên thuyên y như bị lây bệnh. Cuộc sống rồi cũng làm các cuộc gặp giảm dần… gia đình con cái chiếm hết thời gian để tụ tập bạn bè… cho dù tính cách bạn có đôi phần nhí nhố nhưng trên hết mình vẫn hiểu bạn cũng là người có thể hiểu và buồn cùng với mình nếu mình chia sẻ, sẵn sang giúp đỡ nếu mình có khó khăn, không ngại mệt mỏi khi mình cần nhờ vả. Chẳng ai là không có tâm sự trên đời này chỉ khác cách thể hiện ra như thế nào mà thôi. Cuối cùng thì gia đình mình và gia đình bạn cũng nhiều điểm tương đồng nhỉ? Vì vậy, mình luôn thấy bên cạnh những hò hét ầm ĩ, những cuộc nhâu ngày đêm… Bạn vẫn là bạn thân nhí nhố và hiểu mình. Mãi là bạn thân của nhau nhé

 

Hà Nội 5/2013

 

 

TAM KHƯƠNG và tuổi thơ tôi

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Sunday, 07 April 2013 21:55

9h sáng 7/4. Mọi việc đã sẵn sàng tại trường TH TAM KHƯƠNG

Ngày ấy, mẹ dậy ở Tam Khương... Mình lũn cũn đi học từ năm 4 tuổi... bé quá đúp 1 năm, năm sau đi học lại, vẫn sớm 1 năm so với bạn bè.10 năm gắn bó và 9 năm kỷ niệm với Tam Khương, với làng Khương Thượng CHẶT ĐẦU LỘT DA quanh co uốn lượn với bao bạn bè thủa nhí nhố khóc cười và những kiến thức học làm người đầu tiên qua những thầy cô giáo thân yêu. 3 năm cấp III và 4 năm ĐH hay 15 năm công tác ngoài xã hội, kỷ niệm có thể nhiều hơn, bạn bè có thể đông hơn, điều kiện sống chắc chắn tốt hơn nhưng niềm vui, nụ cười và những kỷ niệm hồn nhiên, trong sáng thì không có gì so sánh được với tuổi ấu thơ dưới mái trường Tam Khương yêu dấu. Ngày hôm nay cùng với những bạn bè trân trọng ký ức tuổi thơ, chúng mình đã tìm lại được tới gần 100 bạn bè thủa quần thủng đít, yêu thương quấn quýt và nghịch phá rách trời... Niềm vui, nụ cười và cả những giọt nước mắt xúc động của thầy cô, bạn bè làm mình cảm thấy bao vất vả, bận rộn hoàn toàn tan biến... Niềm vui khi đem niềm vui đến cho mọi người là niềm vui nhân đôi, nhân ba, nhân bốn... Giờ đã muộn và mệt mỏi rã rời nhưng hai vợ chồng vẫn hì hụi up up, post post và cười cười vì các bạn thân yêu của chúng mình đang mong đợi, lang thang trên phây để chờ ảnh ọt còn còm nữa chứ. Đọc comment và sự chờ đợi háo hức của bạn bè, hai vợ chồng mình nằm cười sằng sặc và như cảm thấy mình đang quay trở về thủa tuổi thơ hồn nhiên, nghịch ngợm ấy...

Những người đến sớm nhất. Thanks all

Vị khách nhỏ nhất và sớm nhất- Con gái Thường Sứt 9A

Nỗi nhớ, niềm thương của tất cả chúng mình...

Nộp xiền mà tươi như hoa thế kia hử?

Bắt đầu đông vui rồi đây...

9A chúng mình: Thúy Quyết, Hòa Mèo, Hiền Rồng, Hoàng Anh, Chi, Lê, Hậu Lếch, Hương ồ và Dũng Đặng

9B nghiêm túc làm danh sách lớp

Ah, ah... ah... tớ nhận ra cậu rồi, ra rồi hehe

Không khí nhộn nhịp, vui tươi

Cô Thìn và cô Nhung- Hai cô giáo lớp 1 thủa ấy

Ảnh này chỉ mang tính chất show hàng vì rất thích, cám ơn chồng iu vì luôn chụp được lúc Mình đúng là Mình nhất

Đây là bạn gì í nhỉ? Cô không nhớ lắm hehe

Cậu học trò được nhiều tình cảm của cô giáo chủ nhiệm nhất.... Thường Sứt

Cô Lê Thành- Cô giáo chủ nhiệm chúng mình 4 năm cấp II

Rừng người đẹp...

Các cô giáo, niềm vui trọn vẹn của cuộc đời làm THẦY

Chào bạn, bạn là ai? hehe

Công khai tài chính

Nhìn ngắm kỷ niệm

Ảnh gì mà vui thế nhỉ?

Cái gì mà ngạc nhiên thế?

Thợ chụp này hâm mộ các bạn gái 9A

Phùng Hương Giang, Nguyễn THu Hằng, Nguyễn Hồng Hạnh- Toàn bạn thân quen

9C đây phải không?

Với cô Bạch Ngọc- Cô chủ nhiệm lớp 5A, người thầy đem đến cho mình nhiều cảm xúc văn chương nhất trong các thầy cô giáo

Lớp C làm DS lớp

Nếu biết các thầy cô vui như thế này... chúng mình đã tổ chức sớm hơn nhỉ?

Cả nhóm o ai nhìn, mình bạn Thu Nga nhìn thẳng chồng mình và CƯỜI, lo quá, lo quá

Vẫn là gặp gỡ đông vui


6 tuổi chúng e lũn cũn bước vào lớp 1 dưới mái trường này, 9 năm học với bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ cũng ở nơi đây… những bạn bè thân thiết và tốt đẹp nhất hiện giờ cũng chính là những bạn bè thân thiết từ thủa còn trong sáng, hồn nhiên và không chút vướng bận. Hơn 20 năm qua đi, các thầy cô đã già, còn thế hệ học sinh chúng em thì cũng đã chớm bước vào lứa tuổi trung niên xấp xỉ U40… Để gặp nhau hàn huyên tâm sự, để tìm lại tuổi thơ đã đi qua và đặc biệt để được gặp gỡ và hỏi thăm sức khỏe của các thầy cô giáo, những người thầy đầu tiên của cuộc đời đã dạy chúng em từ nét chữ đầu tiên cho đến những phép tắc làm người để hôm nay thế hệ của chúng em đã trưởng thành về mọi mặt từ con người cho đến tâm hồn và cuộc sống hội họp về đây để cùng nhau ôn lại kỷ niệm, cùng nhau chia sẻ buồn vui và cùng nhau gửi đến các thầy cô giáo một lời cám ơn chân thành nhất từ đáy lòng. Không có các thầy cô, sẽ không có sự trưởng thành của chúng em ngày hôm nay. Chúc tất cả các thầy cô luôn luôn mạnh khỏe, luôn nhớ về một thế hệ học sinh của một thời khó khăn gian khổ dù có bận bịu với bao lo toan bộn bề của cuộc sống nhưng vẫn không bao giờ quên mái trường Tam Khương và những thầy cô giáo đã dìu dắt mình trong những bước chân đầu đời.

Tùng, tùng, tùng, tùng... Sắp đến giờ CHÀO CỜ... xin mời các thầy cô giáo, các bạn học sinh ổn định trật tự để chuẩn bị làm lễ CHÀO CỜ

Hàng lớp 9B

Lớp 9A của mềnh đây nhá

Đây là 9C nhiều hoa hậu, trên FB bạn Dũng Đặng comment là: Bạn Vịnh đang soi lớp trưởng Kim Chung vì Kim Chung xây nhà nợ Vịnh tiền vôi hehe

Toàn cảnh sân trường mình

Phút giây xao xuyến ban đầu

Nhớ về những kỷ niệm tuổi ấu thơ. Bạn Hường lớp 9C

Các cô giáo từ phải sang trái: Cô Lê Thành- Chủ nhiệm 9A, cô Mai Hưng- Hiệu trưởng, cô Bạch Ngọc- 5A, cô Vũ Hoa- 2A và 4A, cô Thanh Bình- 3C, cô Xuân Lan- 2B, cô Nhung- 1D và cô Thìn- 1A...

Bên cạnh việc yêu thương và quý trọng thầy cô, ngày ấy chúng mình được học những thầy cô giàu tình nghĩa và giỏi giang. Tam Khương tự hào là cái nôi đào tạo Giám hiệu cho các trường khác trong thành phố Hà Nội...

Niềm vui ngày gặp lại học trò của các cô giáo.

Các thầy cô và tập thể 9A

Và tập thể 9B

Và đây 9C

Tập thể 9A,B và C với gần 100 bạn bè và các thầy cô giáo

Cô Mai Hưng chia sẻ niềm vui

Cô Lê Thành

Cô Vũ Hoa

Lắng nghe mùa hè đến...

Lắng nghe tiếng lòng mình...

Mong rằng mỗi chúng ta đều trân trọng tuổi thơ, trân trọng những phút giây gặp mặt...

Và lắng nghe Kim Chung hát bài: Cây ba trồng sống lâu ôi thiệt là lâu...

Để nhận được sự cổ vũ nhiệt tình của các bạn

Nào, cùng nâng cốc

Phút giây hạnh phúc

Chúc cô mạnh khỏe

Và luôn mạnh khỏe, THúy Mít tươi vui quá kìa... Mình thật vui khi các bạn cố gắng thu xếp thời gian để về lại mái trường xưa dù mình biết thừa ai cũng vô cùng bận rộn và nhiều công việc vất vả. Trân trọng những người bạn thân yêu của mình

Các bạn trai 9C to cao hoành tráng nhỉ?

Ui, nhận ra nhau rồi...

1,2,3 vô vô vô

Ăn nhậu thôi nào

Bạn trai thì giao lưu

1,2,3 zô zô zô...

Bạn gái thì posing

9A đánh lẻ một quả nào

3A,4A tạm biệt cô Vũ Hoa

Chia tay cô trong bịn rịn

9C

9A

Đang ăn thì há hết cả mồm ra... bời vì

Một vị khách đặc biệt đến muộn

Thầy Trinh Quốc Hách- Thầy giáo và cũng là nạn nhân của Nhất quỷ nhì ma, thứ 3 học trò. Ngày ấy, mới ra trường Thầy dạy khối 9 và bị các bạn gái trêu trọc triền miên, không biết giờ này Thầy có còn nhớ những trò nghịch phá của các cô nàng hôm nay xúng xính áo quần, xinh đẹp, dịu dàng và đang cố gắng làm gương để dậy dỗ các con thân yêu của mình....

Bắt tay bắt chân hoành tráng nhưng chắc THầy o nhớ nổi tên trò đâu nhỉ?

Nhận bó hoa từ cô học trò quậy nhất- Đới Hồng Tuyến

Cùng nhậu cho say nào Thầy ơi, các bạn đồng ý... Chỉ gọi Thầy nốt Chủ nhật này, sau đó sẽ gọi bằng Anh thôi vì Thầy trẻ thế này...

Ăn uống và ôn lại kỷ niệm nào

Hoạt động tập thể- Mong ước quay về kỷ niệm xưa

Niềm vui xen lẫn niềm vui, nụ cười lấn át nụ cười... Không một bạn nào về sớm, ai cũng lưu luyến và tươi vui. Đúng thật là NGÀY HẠNH PHÚC

Cùng nhau nối vòng tay lớn, để TAM KHƯƠNG không chỉ là kỷ niệm mà còn là hiện tại cùng nhau chia sẻ những vui buồn

Ngày hội của chúng mình

Các thầy cô đều cùng tham gia nhảy múa...

Cho Thầy chia sẻ đôi lời hehe...

Thầy cám ơn cô Mai Hưng - Hiệu trưởng và cám ơn kỷ niệm

Tiền tươi đây... Tham gia là có xiền ngay lập tức...

Nhìn thấy xiền là tươi như hoa thế này này...

Phùng Hương Giang đọc bài thơ ngang như cua bò ngang nhưng đầy ắp kỷ niệm của một thời để nhớ, để không thể quên...

Các cặp đôi đầu tiên- Hải dặt dẹo với Phùng Hương Giang, anh Minh khóa trên với Thu Nga hiền dịu 9A... còn ai nữa nhỉ?

Thêm bạn Vinh tham lam, không chịu cặp đôi mà đòi cặp 3 với THủy Sum và Hương Nội... Thảo nào người cứ hom hem thế kia

Luật chơi chưa phổ biến đã bị 2 nàng í xông vào...

Cứ thế này thì chịu sao thấu Vinh ơi

Ha ha... lông gà lông vịt đầy bên dưới thì o vặt, cứ vặt ở đâu í nhỉ?

Vinh chỉ thích vặt của THủy, Hương chỉ thích vặt của Vinh

Hải dặt dẹo: Phùng Hương Giang ơi, tha cho anh được o?

Anh Minh già: Ôi, đừng vặt anh ở chỗ đấy... Chả biết ông Dũng Đặng kia lại rúm cả người thế? Run theo anh Minh à?

Và bây giờ anh Minh phản công, lại đến bạn Nga rúm ró tự bảo vệ mình...

Sau một hồi lưỡng lự, tìm cách tấn công thì nhào zô luôn

Bạn Giang đã vặt đến tận lông ức rồi hehe... tay Hải sờ nghiêm trang thế kia thì vặt sao được của Giang...

Bịt mắt rồi mà vẫn ăn gian đấy, trọng tài phạt bi giờ...

Đây là các con gà còn nguyên vẹn chưa bị vặt lông..

Và đang bị vặt đây

Hết VẶT thì đến CỞI- Trò tiếp theo đây...

Bắt đầu trò chơi mới- Vẫn vẹn nguyên phong độ nhá...

Và bắt đầu cởi đây...

Nhộn nhịp và khẩn trương.. các bạn gái đã CỞI hết áo khoác rồi...

9A thì lúc nào cũng nghiêm túc, toàn lấy đồ không phải của mình để nối dây

Dài phết rồi đấy nhưng chưa chắc đã thắng đâu...

Và thế là...

Áo xống, dây buộc giầy, thắt lưng hehe... đều CỞI tất tần tật...

Tối về vợ có xử thì cũng ok...

Dây giầy ở nhà có tháo ra bao giờ đâu... giờ tự mình CỞI cũng o được phải có trợ giúp

Chỉ còn áo may ô

Và cuối cùng thì may ô cũng lấy ra làm đạo cụ

Ông này thì còn định CỞI cả quần nữa kìa...

Cô giáo cũng chịu, không biết đội nào dài hơn đội nào...

Thắt lưng, dây giày, áo... còn gì để CỞI o nhỉ? Cái dây trên cổ này dùng được không ta?

Lớp 9A của tôi đây

Vui phết

Hai ông cởi trần cãi nhau khản cả giọng kìa...

Đây đích thì dây giầy của tớ mà, sao lại phạm quy????

Bất phân thắng bại

Đạo cụ của 9A có cả tất nữa nhé, hiểm chưa?

Tìm lại đồ nghề, đạo cụ của mình


Giải nhất Lucky draw...


Lucky Draw vui vẻ và đem may mắn cho những người tham gia

May mắn toàn đến với 9A- từ cô chủ nghiệm tới Hiền Rồng, Ngọc Anh... Không cố tình đâu nhá, thề đấy

Lại cả Tiến Đắc nữa chứ... xấu hổ quá đi mất

Cô Thành bế mạc ngày vui

Kỷ niệm cho mai sau nào...

Và đây là 9A thân yêu với cô Lê Thành chủ nhiệm. Nhớ ngày ấy, chúng mình lang thang ở khu Kim Liên nhà cô suốt ngày, nghịch phá bao nhiêu trò vui...

Cám ơn cô đã dành thời gian cho chúng em ngày hôm nay. Mong cô mạnh khỏe để chúng em lại được đón cô trong những ngày vui như thế này


Vui chẳng muốn về, cứ tiếp tục hàn huyên

Tăng 2- Karaoke

Hậu và Thủy hâm mộ súng của Dũng Đặng

Vào trong bóng tối, tình xưa nghĩa cũ bỗng trỗi dậy đây

Các bạn gái ngồi với nhau, các bạn trai 9A chẳng galang chăm sóc các bạn nữ gì cả


Bạn Tiến chắc toàn đi hát với các cháu nên hát từ đầu đến cuối... và hát rất hay. Luyện nhiều mà

Đây o phải là tình xưa nghĩa cũ mà là tình mới phát sinh...

Thủ quỹ Thủy Sum vất vả quá, vào phòng hát rồi mà vẫn giấy giấy tờ tờ hehe

Tuổi thơ là những kỷ niệm thần tiên mà bây giờ, khi đã chuẩn bị bước vào lứa tuổi trung niên chúng mình mới thấy thật đáng quý, đáng nhớ… thấy thèm được trở về với lứa tuổi hồn nhiên, trong sáng và không lo toan, không tất bật mà chỉ cười, chỉ học, chỉ quậy quá và nô đùa.

Nhớ làm sao ngôi trường làng nghèo khó với mái ngói thủng lỗ chỗ và những bộ bàn ghế gỗ xập xệ… thế mà chúng mình vẫn yêu thương và gắn bó đến thế suốt 9 năm trời các bạn nhỉ? Nhớ về kỷ niệm, chúng mình nhớ nhiều về cái căng tin nhà bác Toàn có cái anh đẹp giai giúp bố mẹ bán hàng, có cái nhà của cô lao công đun nước mà bao lần đùn đẩy nhau vào để dọa ma, nhớ cái toilet quét vôi màu vàng xỉn và mùi của nó thì ấn tượng cho đến tận bây giờ… Nhớ cái ao Đình vừa trong vừa mát, hai bên bờ bát ngát vàng thoi thế mà xểnh ra là chúng mình lại ngụp lặn, bơi lội hay bắt nòng nọc. Nhớ cả những con đường làng nhỏ bé quanh co… Ôi, nói chung là nhớ… Nhớ cả những thầy cô giáo tuổi ấu thơ dù nghiêm khắc nhưng đến giờ, so sánh với cô giáo của các con mình thì thấy thật là trách nhiệm, dịu dàng và đầy quan tâm hơn gấp tỷ lần các bạn nhỉ?

Một ngày mệt nhoài đã trôi qua, thắt chặt thêm những tình bạn mới nhiều cảm xúc và niềm vui, buồn vì những người bạn không trân trọng kỷ niệm và chính những ký ức tuổi thơ của mình. Hạnh phúc vì được bạn bè tin yêu, mãn nguyện vì trong mỗi hành trình đều có bạn đời Dũng béo cùng hỗ trợ, giúp sức và cùng sẻ chia nụ cười... Giờ phút này, mình đang là người HẠNH PHÚC, cám ơn Thầy, cô, bạn bè... Cám ơn mái trường TAM KHƯƠNG yêu dấu...

 

Hà Nội 7/4/2013

 

Khảo sát xây trường học- CSTT 2013

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 28 March 2013 22:26

Trường TH Nà Lốc huyện Văn Quan tỉnh Lạng Sơn với 8 lớp học 2 phân trường. 2 lớp mầm non và 6 lớp tiểu học

Chỉ nằm cách thủ đô Hà Nội có 170km nhưng trường Tiểu học Nà Lốc là ngôi trường có hình ảnh khác biệt nhất trong số những ngôi trường CSTT từng đi qua… Lớp học lợp mái tôn nhưng bức tường trát đất mà mình chỉ nhìn thấy từ thơ bé mỗi lần có dịp về quê. Cảm giác mát mẻ trong nắng đầu hè bởi những làn gió luồn lách qua những lỗ hổng trên vách đất chưa kịp làm chúng tôi bớt nóng bức thì trí tưởng tượng khi nghĩ về những em bé thơ ngây trong sáng kia sẽ ra sao mỗi khi trời trở giông, trở bão gió mịt mù?

Lớp học vô cùng nhiều ánh sáng và gió vào mùa hè nhưng chắc chắn sẽ cực kỳ giá rét và mưa lạnh vào mùa đông

Lớp học được xây 20 năm nên đều phải chống nghiêng và đổ như thế này đây

Vẫn học tập như ai trong điều kiện vô cùng khó khăn như thế...

Trường TH Nà Lốc điểm chính chỉ cách thị trấn Nà Lốc, huyện Văn Quan, tỉnh Lạng Sơn có hơn 4km đường rừng, tuy ngày nắng chỉ đem lại cảm giác chênh vênh của đường núi quanh co và cát bụi mịt mù. Nhưng nếu trời mưa thì con đường này sẽ sình lầy bùn đất và trơn trượt vô cùng. Các thầy cô từ thị trấn vào dạy học đều phải buộc một dải xích thật to, nặng vào xe máy để tránh trơn trượt hay tuột dốc. Con đường này cũng mới được làm 4 năm nay, những tháng năm cũ để vào được trường dạy học cho các con, thầy cô giáo ngoài đi xe máy trên dưới 10km còn phải lội suối hoặc đi bộ thì mới vào được đến trường. Cho đến giờ này, phút này của thế kỷ này, ở nơi cách thủ đô Hà Nội không quá xa xôi, trường TH Nà Lốc vẫn chưa có điện, chưa có nước… 2 lớp học mầm non và 8 lớp tiểu học vẫn học trong những lớp học lợp ngói, trát vách đất cũ kỹ được xây dựng cách đây đã 20 năm. Học phí có 20 ngàn đồng một tháng nhưng đâu phải bạn nào cũng được đi học cái chữ, các thầy cô giáo, lãnh đạo huyện, xã cùng các tổ chức xóm làng cũng phải vận động, thúc đẩy thì các bạn nhỏ mới được hoặc mới chịu đến trường vậy mà một cơ sở vật chất như thế này, liệu con chữ, liệu những kiến thức làm người có thể bình yên mà đến với những bạn nhỏ, những tương lai của đất nước.

Họp bàn việc nhớn: Trưởng phòng giáo dục huyện Văn Quan, chủ tịch xã Nà Lốc, phụ trách tiểu học Phòng giáo dục huyện Văn Quan và thầy hiệu phó

Mỗi một chuyến đi đem đến cho chúng tôi những cảm xúc khác nhau và lẫn lộn. Nhiều chuyến đi thì càng nhiều sự so sánh, không thể nói nơi đâu nghèo hơn hay nơi nào khó khăn hơn nhưng cảm nhận về một xã hội vẫn còn quá nhiều những khó khăn, những bé thơ vẫn chưa được hồn nhiên cắp sách đến học hành trong những ngôi trường sạch sẽ, khang trang thì luôn làm mỗi chuyến đi thêm nặng nề và lặng lẽ. Sau hôm nay, với những nỗ lực lớn lao của đại gia đình CSTT đầy tình cảm, thiết kế sơ bộ 8 phòng học đã và đang hoàn thiện, dự toán kinh phí đầu tư ở mức hiệu quả nhất cũng đang được sơ bộ hoàn thành. Kế hoạch sẽ sớm được đưa ra, mơ ước của CSTT và các thầy cô giáo, học sinh trường TH Nà Lốc, Văn Quan, Lạng Sơn sẽ sớm được thực hiện và tấm lòng của những thành viên CSTT chúng mình sẽ sớm được sẻ chia. Chúng mình hãy cùng nhau mơ ước nhé, để những nụ cười trẻ thơ mãi được nở mãi trên những đôi môi hồng.

Đây nhé, bắt đầu cho những nụ cười tuổi thơ

Ai đó nói đùa: Điều khác biệt giữa trẻ em nông thôn và trẻ em thành thị là chẳng thấy bạn nào bị béo phì... Gớm, ăn còn chẳng đủ nói chi Béo...

Chỉ có các bạn í mới nhảy cao được thế này...

Nhận quà nào

Trò tiếp theo- Tranh ghế nhá

Cũng vui ra phết

Người chiến thắng- Bạn nhỏ tuổi nhất nhưng lại nhanh nhẹn hoạt bát và rất tự tin

Bắt đầu trò mới: Bịt mắt bắt sâu...

Bắt đầu vui lắm rồi đấy

Các thầy cô giúp sức nhiều lắm đấy, thế mà các bạn í vẫn chẳng bắt được nhiều sâu

Sắp hết thời gian, sắp hết thời gian...

Đếm sâu nào... 1,2,3,4,5...

Nắng nóng quá rồi thế mà các bạn í vẫn muốn vui chơi, mẹ Loan thì tụt huyết áp đến nơi vì đêm qua chỉ ngủ có 2 tiếng... ăn uống thì đang LC nên chẳng ăn được gì...

Nhưng nhìn các con vui vẻ, bao nhiêu mệt mỏi lại tan biến hết

Lại tiếp tục bắt sâu... lần này sâu bám nhiều nơi hiểm quá cơ từ đỉnh đầu cho tới mặt đất luôn

Bạn này còn tự bắt sâu nữa chứ

Lẽ ra phải bắt lẫn nhau, các bạn toàn bỏ chạy để cứu sâu của mình

Xác ướp Ai Cập đây

Các bạn í hét toáng lên, con biết trò này rồi. Con xem trên tivi rồi

Mình rất ấn tượng với bạn nhỏ này, chưa được quàng khăn đỏ... ở đội bé nhất nhưng rất xông xáo và tự tin

Lớn nên chuyên nghiệp hơn hẳn

Nụ cười và những niềm vui

Sắp xong rồi- Chú tài xế Trung chịu khó chụp ảnh quá, chả hỉu ảnh của chú đâu nhề?

Cố lên, cố lên, cố lên...

Sao xác ướp lại hở hết cả đỉnh đầu thế này?

Đã xong rồi

Chúng mình đã xong một buổi sáng thật vui vẻ, hạnh phúc... tràn trề kỷ niệm nữa chứ nhỉ?

Háo hức nhận quà

Các bạn nhỏ ở vùng sâu sa rất ngoan và thật thà, đôi lúc thì chậm chạp nhưng lại hồn nhiên và trong sáng... cuộc sống có khó khăn thật nhưng rất ngoan ngoãn xếp hàng chờ nhận bánh kẹo, tuyệt đối không tranh giành, xô đẩy. Một điều mà các ban nhỏ thành phố đáng phải học tập

Thế là ta được một ngày vui trọn vẹn nhỉ? Và Chia sẻ tình thương cũng vậy... trọn vẹn trong niềm vui của các bạn nhỏ

Cùng tham quan các trại 26/3 nào...

Cô bé răng sún đáng yêu, đi học 2 buổi mỗi bạn gói 1 gói cơm trong lá chuối mang đi ăn trưa đấy...

Ngày 26/3 em được mẹ cho 500 đồng mua kem... giá mà o LC chắc chắn mình cũng sẽ thử cái kem 500 đồng ở đây

Chia tay trong tình yêu và sự sẻ chia. Hy vọng dự án sẽ thành công tốt đẹp

Chia tay nhé Nà Lốc thân yêu, hẹn gặp lại trong một ngày gần nhất

Hà Nội ngày 29/3/2013


   

Chồng tôi vào tuổi 38

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 28 March 2013 22:21

Bánh mẹ Hòa tặng SN bố Dũng

Sinh nhật vui vẻ hạnh phúc bên đàn con tại nhà bác Lam Nam Anh tối 25/3/2013

Dù xù xì thế này nhưng luôn được các con gái yêu thương và hâm mộ

Mặc dù chúng o biết rằng, chú Dũng luôn tụt quần áo bừa bãi thế này hehe


Chồng mình luôn thế này, thả đồ bừa bãi, tung đồ thay khắp nhà… cuống quýt khi bị đau bụng, cáu giận, nóng tính, nói to ầm ĩ nhà cửa. Hay chấp nhặt với vợ và khi không hài lòng cái gì thì rên hừ hừ rất đáng ghét. Nhưng ghét không có nghĩa là hết yêu và hết niềm tin. 10 năm cuộc sống vợ chồng, gần 4 năm tình yêu và tổng cộng hơn 20 năm tình bạn thì thiết nghĩ phải quen và chấp nhận những tật xấu của chồng và phải biến những tật xấu đó thành những chuyện cười nho nhỏ để gia đình thêm niềm vui và bớt căng thẳng. Trân trọng những điều chồng đã quan tâm đến vợ, đến gia đình vợ, đến những đam mê, sở thích của vợ và đặc biệt đồng hành cùng vợ trên mọi hoạt động từ công việc, thiện nguyện cho đến vui chơi giải trí… giảm bớt những đòi hỏi lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng. Tất cả những điều đó làm cho tình cảm vợ chồng bền chặt và ngày càng sâu sắc hơn chồng nhỉ? Bước vào tuổi 38, gia đình mình đang nằm trong một ngưỡng mới của cuộc sống với vô vàn khó khăn phía trước, nhưng vợ tin rằng với sự đồng hành bền bỉ bên nhau qua những sóng gió 10 năm qua chúng ta sẽ bước tiếp vững vàng hơn, tự tin hơn và hạnh phúc hơn theo cảm nhận mới của chúng mình. Chúc Chồng sẽ tập thể dục đều để giữ sức khỏe, cười nhiều để gia đình thêm vui vẻ và vẫn tụt quần vứt lung tung khắp nhà để gia đình ta luôn rộn rã tiếng cười hạnh phúc… Chúc mừng Sinh nhật tuổi 37 của chồng yêu dấu.

 

 

Lào & Thái- Du lịch ô tô xuyên biên giới

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Tuesday, 19 February 2013 20:23

Pha That Luông- Địa danh du lịch lớn nhất ở thủ đô Viên Chăn- Lào

Chưa năm nào chuẩn bị đi du lịch mà lại bực mình và cuống cuồng như năm nay. Sau mấy ngày chuẩn bị tết, đón giao thừa, đi chúc tết họ hàng rồi lại còn vụ Kem Mút làm khách mời Gõ cửa ngày mới từ 6h15 sáng… Cả nhà mình thiếu ngủ điên đảo, mắt mẹ thì thâm quầng, còn bố thì cứ ngáp ngáp. Sáng mồng 2, cả nhà dậy từ 5h30 để kịp có mặt truyền hình trực tiếp Gõ cửa ngày mới ở VTV, 7h đã đi chúc tết trong không khí mưa lạnh ẩm ướt. Chạy cả vòng Hà Nội rồi chia tay bà nội, bà ngoại, vẫn kịp gặp Chia sẻ tình thương mừng tuổi 2 triệu ủng hộ quỹ từ thiện để ngày đầu năm thêm ý nghĩa rồi về nhà lúc 12h. Bắt bố Dũng lên giường ngủ ngay lập tức nếu không thì lo lắng vì hơn 400km chạy xe sẽ không an toàn. Bắt đầu packing đồ đạc, 7 ngày phượt với đủ cả bếp ga, mì gói, trứng, hành ngò, đồ ăn vặt, bánh kẹo, sữa cho đến ruốc, bánh mì để ăn nhẹ trên xe luôn… rồi quần áo thời trang để còn posing nữa chứ… Kem tự lo cho mình nhưng mẹ phải check lại trước khi đi, có list sẵn rồi mà vẫn thiếu thứ nọ thứ kia từ nước hoa, đồ trang điểm, khăn ướt cho đến thuốc men, đồ y tế các loại… Xong xuôi còn kịp nấu bát canh măng, tô cơm nóng với khoanh giò để cúng cơm tiễn các cụ về trời, hóa vàng vào cuối ngày mồng 2, nếu không sau 7 ngày du lịch không hương khói được sẽ sơ suất với các cụ… Hóa vàng mã xong, còn phải dọn lại cái nhà cho sạch sẽ tinh tươm, đề phòng đi 7 ngày về người ngợm mệt mỏi, vào đến nhà thấy bừa bộn, lại cãi nhau thì dông cả năm mới hihi… Năm nay hai bố con dở chứng bắn pháo hoa, xác pháo cứ tung tóe khắp nhà làm mình càng ức chế khi dọn dẹp, cứ quét ra thì rác lại bay vào, cứ tự động viên mình là sẽ có lộc hihi. 2h bố Dũng dậy, chỉ chuẩn bị có mỗi mấy thứ đồ công nghệ mà mặt cứ xị ra, ngày thường là chiến rồi đấy, hôm nay là ngày tết cộng với việc chuẩn bị đi nên mẹ Loan nhịn, im re… cuối cùng rồi cũng đâu vào đấy. 3h cả nhà mình xuất phát và kịp đón Cún cũng như có mặt ở Trung tâm Hội nghị quốc gia Mỹ Đình để cùng gia đình Alvin, Kevin lên đường du hí đất nước Chùa Vàng bằng đường bộ qua cửa khẩu Cầu Treo tỉnh Hà Tĩnh và sẽ về VN trong 7 ngày tới tại cửa Nậm Cắn tỉnh Nghệ An.

Bữa tối đặc sản lươn xứ Nghệ tìm mãi mới thấy cũng nhẹ bụng và đầu óc rồi cả 2 gia đình lại rong ruổi tiếp tới Nước Sốt, Hương Sơn, Hà TĨnh, khu nghỉ dưỡng ngay cạnh cửa khẩu Cầu Treo, phòng tập thể 200K rộng rãi thênh thang… dù o có nước nóng nhưng có suối nước nóng róc rách ngay bên cạnh cũng đủ để bọn trẻ con nhảy nhót, đùa vui và tí ta tí tởn…

Khu du lịch suối nước nóng Kim Sơn, Nước Sốt, Hà Tĩnh- Bắt đầu từ đây là chúng mình làm bạn với muỗi

Bữa mì tôm sáng 30K/bát với thịt gà bèo nhèo và thịt bò dai nhanh nhách.

Cửa khẩu Cầu Treo Hà Tĩnh, đây là phía Việt Nam với mịt mờ sương khói chỉ qua dẫy Trường Sơn là khung cảnh quang đãng với ánh nắng chói chang và trời quang mây tạnh

Cún đã chính thức được đi nước ngoài nhá... sau một lần đi Thái hụt năm ngoái, Cún đã mất lòng tin hihi... chị rủ mãi Cún mới đi. Thế là 2 con dấu Lào, Thái đã nằm yên vị trong passport của Cún đầu năm 2013 rồi nhá

Kỷ niệm nơi cửa khẩu

Khí hậu nước Lào đây, nắng chói chang và mây xanh ngăn ngắt. Quán cơm viết tiếng Việt nhưng người bán cơm thì một chữ tiếng Việt không biết, may mà gặp anh Thái Lan nói được tiếng Anh

Quán ăn tỉnh lẻ cũng có giá đồng hạng 15.000 kip Lào tương đương với 42K Việt Nam ( Tỷ giá 2.7 ). Nói chung đi Lào o quá đắt nhưng bình dân thì lại mắc hơn Việt Nam, trung bình bát phở bên Lào là 20.000 kip tương đương gần 60K nên kiếm tiền bên Lào cũng khó hơn ở VN vì chi tiêu đắt đỏ hơn

Thực sự nhà mình dù dễ ăn cũng chỉ tham khảo cho biết Lào ăn gì? Có gì? chứ o thấy ăn uống ở Lào ngon...

Hai cô gái Lào gặp đầu tiên, một cô giống người Combodia và một cô rất giống người Việt Nam

3h chiều là đến Viên Chăn- THủ đô nước Lào. Nhà mình thẳng tiến Pha That Luông, gọi nôm na là Chùa Vàng nơi bất cứ đoàn khách du lịch nào cũng qua thăm khi đến thăm đất nước Triệu Voi xinh đẹp

Lần đầu nhìn thấy cây Bồ Đề, hình ảnh gắn liền với văn hóa Phật Giáo phương đông...

Những cây bàng lá đỏ đẹp như mơ.

Khí hậu Lào nắng gay gắt nhưng lại không oi bức như ở Việt Nam. Hai mùa hanh khô rõ rệt

Chùa ở Lào mang dáng dấp và phong cách chùa ở Thái Lan với trạm trổ cầu kỳ, tinh xảo, hiện đại chứ không cổ kính như ở Việt Nam

Nhưng chỉ ở bên ngoài thôi

Bên trong thì lại rất đơn sơ

Thích nhất là nắng vàng, trời xanh để làm mẩu cho nhiếp ảnh gia Nvietdzung luyện tay nghề chụp choẹt

Ngày đầu tiên đầy phấn chấn

Con trai Kem Mút cũng vậy

Những giỏ đồ cúng Phật, người Lào thích ăn cơm nếp nên luôn có xôi thắp hương Phật ở khắp nơi...

Sau khi loay hoay tìm KS để vừa ý cả 2 gia đình, Mina Hotel theo chỉ dẫn của các bác Otofun là sự lựa chọn ngon, bổ, rẻ nhất... Cả nhà lang thang đi ăn tối bên bờ sông Mekong lộng gió... 3 anh em sinh 3 này lại hí hửng chơi điện tử trong khi các bố mẹ thì mỏi tay nói chuyện với những cô cậu phục vụ quán Sun Shine rất xịn nhưng o biết bất cứ một từ tiếng Anh nào hết...

Bia Lào rất nổi tiếng và theo lời các ông xã thì êm, dịu dàng và dễ chịu. 10.000 kip cho 1 chai to này tương đương với 27 ngàn/chai. Không rẻ chút nào nhỉ?

Chợ đêm Viên Chăn- Bên bờ sông Mekong. Mẹ Loan luôn chết chìm vào mấy cái phụ kiện lủng liểng như thế này, iu Lào rồi đấy Lào ơi...

Sáng hôm thứ 3, vì KS ở ngay đại lộ chính nên cả nhà lang thang chụp ảnh. Xa kia là Putaxoay, địa chỉ nổi tiếng của Lào giống như Khải Hoàn Môn ở Paris xa xôi í ạ...

Đường phố Lào hơn hẳn VN, có lẽ vì dân số ít nhưng văn hóa giao thông của người Lào thì người VN đáng học tập, đường phố nhiều ô tô, đại lộ chính cũng khá đông đúc trong giờ cao điểm nhưng dù không có đèn xanh, đèn đỏ... người lái ô tô ở Lào cũng rất tôn trọng người đi đường, ít vượt, chen hay lạng lách

Lái xe rất chủ dừng xe khi thấy có người qua đường

Xe túc túc, loại xe khách du lịch rất hay sử dụng

Posing che hết cả trời đất và danh lam thắng cảnh hehe

Mẹ con mình

Gia đình mình

Và mình- Loan Kem Mút

Đệ tử Cún yêu và xuynh chưa?

Kem to bằng Mẹ và gấp đôi dì Cún rồi đây này

Chị em gái

Thể hiện tình hữu nghị

Gia đình hạnh phúc

Dù gì cũng là đi nước ngoài, ngoài VN nên tự nhiên gặp người quen, đồng hương thật là xúc động

Cửa khẩu Noong Khai biên giới với tỉnh Udon- Thái Lan

Hai nước Lào- THái cách nhau con sông Mekong và cây cầu Hữu Nghĩ

Check in vào Thái nhá, dì Cún đi nước thứ 2 rồi nhá. Chúc mừng di Cún

Tiếng nói gần giống nhau, văn hóa phật giáo và kiến trúc chùa chiền cũng y nhau chỉ khách nhau về mỗi sự phát triển kinh tế và thu nhập bình quân đầu người. Vì vậy bên Thái Lan nhiều Trung tâm thương mại hơn ở Lào và nhiều thương hiệu nước ngoài hơn nữa. Ngay Udon mà cũng đủ cả KFC, Lotteria hay cả Mac Donal nữa.... Người Lào sang Thái o mất tiền cho nên họ thường sang Thái mua sắm vào cuối tuần, tiền bạt Thái lại rẻ hơn tiền Lào nhiều nên sống bên Thái chi tiêu thú vị hơn ở Lào

Nội thất chùa ở Thái Lan

Thú vị nhất là được đến Vườn Phật, khu vườn thứ 2 được xây dựng bởi 1 nhà sư người Lào. Khu bên Thái to hơn khu bên Lào và xác nhà sư cũng đang được ướp tại  đây tỉnh Udon, Thái Lan

Khu vườn Phật đặc sắc trong trời xanh, mây trắng

Hoa đẹp hay người đẹp?

Nhiều may mắn và hạnh phúc sẽ đến với đôi ta trong năm mới đây

Con trai còn đang lo đi tìm xác ướp của nhà sư đã có công xây dựng nên 2 vườn tượng phật lớn tại Lào và Thái Lan

Ả rập đây...

Bạn Kem o thích làm người mẫu, cũng o thích cầm máy ảnh mà chỉ thích bình ảnh, chê ảnh này tơi tả luôn vì bị sấp bóng. Nhưng mẹ vẫn thích

Sau khi tham quan Vườn Phật, cả nhà cùng shopping tại BigC Udon... giá rẻ và chi tiêu chất lượng với vô vàn xà phòng, nước xả, dầu gội có tên, có số má made in Thái Lan... Đúng là phụ nữ chết vì tham, thấy rẻ đến cả bỉm phụ nữ cũng tha lôi về. Được cái chạy ô tô, bố Dũng ok hết. Chở thoải mái nên cứ việc mua, chỉ sợ o có xiền mà mua thôi

Choáng nhất là bữa ăn buffet THai Hotpot tại một quán ăn dành cho khách du lịch. 2000 bat tức 140K cho 1 người, rẻ quá... chỉ tội nhà mình đi du lịch nhiều, đã ngán mấy quán kiểu thế này nên ăn cho biết và kết quà là bị phạt vì o ăn hết. Một bài học cần rút kinh nghiệm bởi cái văn hóa no bụng, đói con mắt của người Việt Nam. Đi đâu thật là xấu hổ

Sau chuyến xuất cảnh người và nhập cảnh đồ từ Thái về Lào, sáng hôm sau nhà mình tạm biệt Viên Chăn thẳng tiến Luong Prabang gần 400 km mà gần như toàn đường đèo. Dự kiến nghỉ ngơi ở Vang Viên, khu sinh thái nghỉ dưỡng giữa đường và kế hoạch sẽ check in Luong Prabang vào sẩm tối...

Mục tiêu đi qua và nghỉ ăn trưa, nhưng tính cách máu me của Mẹ Kem Mút thì bỏ qua day dứt quá, thế là dù bị từ chối thẳng thừng cho chèo Kyak hả thả phao trôi sông thì bố Kem Mút cũng cho cả nhà lang thang vào bãi thuyền nơi các đoàn tây thẳng tiến và ham hố phơi nắng cả ngày...

Khung cảnh nên thơ và hữu tình vô cùng tận...

Con trai xách về 1 túi đá đầy hự để tắm và tặng. Thế mà giờ vẫn giữ chật cả nhà đây... có ai nhu cầu kỳ cọ bằng đá kỳ Văng Viên, Lào thì xin liên hệ 090428 một một bảy hai nhá...

Mẹ Loan và Cún thì lại tiếp tục làm người Mẩu thôi... cảnh đẹp thế này cơ mà

Dì Cún thì sợ nắng một cách run rẩy rồi, chỉ mẹ Loan là iu nắng thôi nhưng vẫn phải trang bị tý, traansh ung thư da mà hehe


Yêu nhất là những hình ảnh hồn nhiên này, cảnh này rất giống 1 bãi đã ở Sapa... cũng nhiều trẻ con như vậy nhưng ở Sapa, khách du lịch thường xuyên bị làm phiền bởi cảnh mời mọc bán mua đồ lưu niệm của các em bé, còn ở Văng Viên, các em bé này chẳng care đâu là da trắng, tóc đen, mũi tẹt, đâu là mũi lõ, mắt xanh cứ hồn nhiên cởi truồng nhảy nhót ùm ùm, lại thương con trai và các bạn, dân thành phố thiếu đi hẳn tuổi thơ như thế này

Tạm biệt Văng Viên để lên đường, hẹn lần gặp lại sẽ dành riêng cả ngày cho bạn nhé, bạn iu thương

Một địa điểm đã đến và đã đi qua: Vang Vieng, Laos

Cơm rang Lào tại Văng Vieng

Chậm chễ so với kế hoạch nên nhà mình tận hơn 8h tối mới tới Luong Prabang, nhà nghỉ Sabaidee, tiếng Lào có nghĩa là XIN CHÀO, ấy vậy mà vẫn có kỷ niệm đáng nhớ vì cái tội o nhớ tên KS đấy...

Bữa tối giản dị nhanh chóng, ngủ lấy sức để sáng ra 5h đi tham gia Lễ khất thực sáng của các nhà sư, nét văn hóa riêng của cố đô cổ kính Luong Prabang

Trời vẫn tối um ở khu phố chính của cố đô, nhưng đã rất đông người túc trực để được tham gia một cách trọn vẹn nhất. Những nhà báo, nhiếp ảnh gia sẵn sàng đồ nghề, phụ kiện chầu trực trước cổng ngôi chùa Cổ để ghi được những hình ảnh đẹp nhất trong những nét đẹp Luong Prabang

Mẹ thì ngủ tít ngoài vỉa hè, con trai thì hào hứng ngồi chờ một cách nghiêm chỉnh thế này, dù vừa bị bố dạy một bài học lớn

Đã sẵn sàng...

Phố xá vẫn còn tối mịt mờ

Những bạn nhỏ có hoàn cảnh khó khăn cũng sẵn sàng chuẩn bị, sau khi nhận đồ dâng của khách du lịch, các sư thường chia sớt cho các hoàn cảnh khó khăn


Gặp cạ, dân phượt chuyên nghiệp từng cùng gia đình Kem Mút trong nhiều chuyến đi... Từ đây niềm vui lại nhân lên gấp bội

Khách du lịch Trung Của, đông như quân Nguyên Mông luôn...

Đây rồi, những đoàn đầu tiên...

Kem gặp cạ mới, thể hiện ngay cảm xúc của mình và ghi lại dấu ấn tại nơi đầy, hồi sau mẹ KEM sẽ kể

Dù đã chuẩn bị sẵn quà bánh và mua thêm hoa quả, xôi nhưng vẫn không đủ để biếu các nhà sư...

Màu sắc cà sa của các sư thật bắt mắt, iu Lào thêm rồi đấy... tý nữa còn có sư mặc cà sa màu vàng đeo túi tím, ôi thật colour block đáng iu làm sao

Hai anh em Kem Mút và Hiểu Minh tíu tít, tíu tít

Có những người như thế này, nhưng không nhiều... chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi. Mới thấy Lào làm du lịch tốt hơn VN rất, rất nhiều

Phố cổ buổi sớm mai...

Ngõ nhỏ lúc vừa tắt điện...

Người dân cố đô sau lễ khất thực với tấm lòng thanh thản, thảnh thơi...

Hoàng Cung lúc sáng sớm

Chùa cổ buổi sớm mai

Hai nàng Ả rập đi chơi nắng

Thăm rừng khô và con suối cạn... nhưng đã đi là phải đến. Để biết, để suy và để xây ký ức...

Voi tung tẩy thì chị em ta cũng phải posing...

So với Voi bản Đôn Tây Nguyên thì voi ở đây còi và bé quá... Dì Cún ngửi mùi voi là đã hết muốn trèo lên lưng... Mẹ Kem sẽ luyện Dì dần dần chứ nếu không lần sau mẹ Loan cho ở nhà trực Hạnh Phúc VIệt luôn...

Thú vị nhất của chuyến đi là Kem được chơi Zipline trong cánh rừng mênh mông, bát ngát

Mẹ tham gia nhiều những trò như thế này rồi, nhưng mẹ vẫn chơi, để con được trải nghiệm và thử thách bản thân. Những điều này thì o bao giờ bố mẹ saving money và tiếc rẻ, con trai cần biết và hiểu bố mẹ đang vì con, con nhé

Thực ra trò Zipline này mẹ chơi cũng mấy năm trước rồi và đu qua sông thôi, mẹ bơi tốt nên cảm giác đỡ lo sợ hơn. Trong khi ở Luong Prabang... cả nhà mình phải trèo lên núi, leo lên những bàn chờ treo vắt vẻo lên ngọn cây. Ngoài cảm giác không an toàn khi bàn chờ đung đưa, đung đưa thì cảm giác sợ độ cao cũng làm mẹ run hết cả mông... Mặt con trai kể ra cũng đang lo sợ đấy chứ, chỉ không nói ra thôi đúng không con?

Hoàn thành lần đầu tiên, trông bộ mặt căng thẳng của Kem Mút kìa, thế mà cứ tinh vi bảo con không sợ hehe

Quãng đường thứ 2, dài và cao vừa phải, thế mà đã mênh mông thế này đấy. Bố mẹ tự hào về con trai và thực ra cũng phục chính bản thân mình khi cho con trai mạo hiểm quá sớm... Nhưng con là đàn ông mà, con làm rất tốt. Yêu con nhiều... Cố gắng ngoan và học giỏi nhé, leo núi mạo hiểm đang chờ con thử thách đấy...

Mẹ Loan thì chỉ hét là giỏi, con biết thừa mẹ chẳng sợ gì... chỉ sợ chết thôi

Chặng thứ 3, hoành tráng chưa? Giữa mênh mông trời đất nhé... Cảm giác thật là Yomost và đàn ông phải o con?

Những lúc thả dây như thế này mới choáng chứ... nhỡ dây đứt thì sao? Hãy tìm câu trả lời vì sao con trai nhé... TÌm anh Huỳnh Phương học cách thắt nút dây ngay

Bố Dũng đây, người nặng quá trùng hết cả dây... cái ghìm tốc độ cũng móc o kịp đánh rơi luôn... kết quà là chân tay xây xước hết nhưng thật là trải nghiệm thú vị

Có lo sợ, hãi hùng thì mới biết quý những phút giây gia đình bên nhau con trai nhé...

Mẹ con mình hoàn thành trong phấn khích và vẫn thèm thuồng con trai nhỉ? Thế mà Cún lại ôm ngực thế kia? Chán Cún quá đi

Lại posing trước lúc ra về hehe

Các con thử môn bi sắt, môn thể thao đặc trưng của Lào... môn đoạt nhiều huy chương vàng nhất trong các kỳ Sea Games của Lào đấy con trai ạ

Thợ chụp ảnh dạo, đẹp trai hem?

Chùa Xiêm THông, ngôi chủa cổ nhất ở Luong Prabang- 20.000 kip một vé vào chùa nhá

Cạ trẻ con nhập hội...

Cạ người lớn bắt đầu chém...

Yêu Luong Prabang chưa? Trời xanh, mây trắng, nắng vàng và em xinh xinh

Gặp bác Lam là được ăn ngon, giá rẻ và nhiều cảnh đẹp để chụp hình

Bữa trưa bên dòng sông Mê Kong lộng gió

Không biết tác giả là ai, focus vào đâu? Mà râu Nvietdzung lại rõ như Bác Hồ thế này...

Lang thang phố xá, chỉ một tý là Cún tuột xích giữa đường, về KS uống thuốc bổ và ngủ lấy sức lực hihi

Hoàng Cung

Bảo tàng

Những con phố dễ thương...

Lần tới đến Lào, mình chỉ đến Luong thôi anh nhé, và chúng mình chỉ đi chụp phố xá đáng yêu như thế này thôi là đời đủ tươi tắn lắm rồi

Lâu lắm từ Hồ Ba Bể nhỉ? Số 10 chúng ta mới có tấm ảnh chụp chung. Càng ngày số 10 càng đẹp, thế mới tệ cho cả 2 ta hic hic

Cười thật đấy nhá, người số 1 nhẹ lắm... vào ảnh trông da thịt thế thôi... nhé

Gia đình hạnh phúc Nam Lam Anh

Hết ngõ thì ta đi tìm một con đường

Để cùng nhau sải bước và quên đi những gì đáng quên vì cười như lũ điên thì còn nhớ cái gì đâu cơ chứ

Nắng chìm hoa mận trắng

Cùng nhau phấn đấu, đích kia chẳng là gì vì 3 ta luôn cùng bước

Và lại cùng xuống nữa chứ hihi...

Giải xe đạp nhà nghê Laos mở rộng Tết 2013

Và giải nhất thuộc về hai bạn này: Kem Mút với Hiểu Minh, hai bạn 9 và 8 tuổi, một 53kg và một 36 kg đã o quản tuổi trẻ vì kết nhau, o ngại sức khỏe non nớt đã đèo nhau vòng quanh thành phố Luong Prabang, khóa xe ở chân núi Phú Sỹ cùng hớt hải trèo lên đỉnh ngắm hoàng hôn rồi bê xe đạp ra khỏi night market chở nhau đi luôn và lạc bố mẹ giữa lúc trời chuyển từ chiều sang tối. KS thì không đứa nào nhớ tên, mẹ Loan thì còn o thèm roamming điện thoại... có cái số ở Lào thì còn chẳng biết số bao nhiêu, làm sao con trai Kem Mút biết. Chủ quan nghĩ Lào đơn giản, nhỏ bé... chủ quan vì con đã lớn và cũng khôn khôn... Ai dè, LẠC. Cả đoàn hớt hải hết xe đạp, ô tô chạy như ngựa vòng quanh khu phố cổ hình bàn cờ, con thì mãi chẳng thấy, thỉnh thoảng lại nhìn thấy vẻ mặt hớt hải của đồng bọn mà lo không dám than thở... Cuối cùng thì hai con cũng biết tìm người Việt Nam để nhờ alo cho mẹ Thảo, may phúc mà số ĐT VN của mẹ Thảo lại roamming... lại chạy hớt hải đi tìm ra điểm hẹn. Thấy hai đứa con mặt nghệt ra nhưng không có giọt nước mắt nào mà thương, mà giận mình và thấy tự hào về con. Cuối cùng thì cũng rút ra một kinh nghiệm rồi chẳng cần phải nói. Chỉ nghiệm ra rằng, có trải nghiệm, có lớn khôn... Chuyến đi với kỷ niệm tuyệt vời này sẽ làm các con nhớ mãi và lần sau sẽ chẳng có chuyện đó nữa đâu. Trong hoạn nạn, bản lĩnh mới hình thành. Kem Mút vì đi với Hiểu mInh nên không khóc, còn Hiểu Minh thì chỉ hơi mêu mếu tý thôi và nghĩ ra bao nhiêu ideals để tìm đường về với Mẹ, good job, hai con tôi

Còn đây là quang cảnh Hoàng Cung ngắm từ núi Phú Sỹ

Vẫn tí tởn leo trèo trước khi bị lạc đấy

Hoàng hôn Luang Prabang

Tạm biệt LuongPhaBang với nhiều kỷ niệm... những bóng áo vàng thấp thoáng khắp nơi, thời tiết ấm áp ban ngày và mát mẻ sáng tối, nhưng ngôi chùa lộng lẫy khang trang, chợ rau xanh đông đúc, chợ đêm sầm uất và nhiều thứ đáng bán mua nhất trong những khu chợ đêm nhà mình từng đi qua kể cả Châu Âu và US, khu phố cổ to lớn, rộng với những con ngõ xinh không thể nào tả xiết. Chính những con ngõ hút lòng người làm mình suýt lạc mất ông con Kem Mút nhưng mà lại tạo cho cả bố mẹ lẫn con cái nhà Kem Mút nhiều trải nghiệm. Có thực tế mới biết rút kinh nghiệm con trai nhỉ? Còn nơi mà con trai muốn đến nhất nữa: Cánh đồng chum đang chờ đón. Đừng bao giờ quên những hình ảnh này nhé con trai, cuộc sống luôn không bao giờ như mình mong muốn. Biết sẻ chia và đồng cảm sẽ làm cuộc sống của con thêm ĐẸP, thêm VUI.

Mây bay đỉnh núi...

Chợ ngã 3 Xiêng Khoảng, xôi nóng và thịt nướng được mua để nhậu nhẹt giữa trưa, trên đường

Lại mặc cả bằng tay

Rau xanh còn nguyên cả đàn ong đang vo ve tìm mật

Điểm đến cuối cùng: Cánh đồng Vại ( Theo lời miêu tả của nhiếp ảnh gia Nvietdzung )

Thời tiết đáng để các nhiếp ảnh gia tác nghiệp nhưng các mẩu thì hỏng hết làn da châu á...

Mẩu già vẫn phải cố để lưu giữ tuổi thanh xuân, mẩu trẻ thì chui vào bóng cây roài

Dù catse bằng zero mà vẫn phải cười tươi

Cún bà già

Hai mẫu này đang đọ chiều cao và dáng chuẩn, vì thế mà phải đi cả giầy cao gót để leo núi, leo đồi

Lại hóa trang thành người nước ngoài

Cũng đáng để chịu nóng nhỉ?

Ôm cây đợi gì?

Chuyện tình sa mạc

Cái gọi là ĐỒI KHÔNG CÓ GÌ của Nhiếp ảnh gia Nvietdzung

Nắng cháy cỏ

Bố mẹ mải posing giờ mới kiếm được thằng con yêu lịch sử mải mê khám phá tận đẩu tận đâu, chụp kiểu để ghi dấu ấn đã đến Cánh đồng chum, Laos

Gia đình Kem Mút

Nghỉ ngơi, chuẩn bị lên đường

Nghỉ đêm cuối tại đây, cách cửa khẩu mấy chục km để được ăn tối ngon miệng và KS sạch sẽ

Bữa ăn gia đình tự chuẩn bị... chuẩn men

Lễ hội

Lại vui tung tẩy và chụp choẹt tít mù

Ghi dấu ấn bên rặng cây Săng Lẻ, hai cánh rừng bát ngát và nên thơ dọc đường về

Tạo dáng kìa

Hậu trường chưa?

Cảnh đẹp không?

Vui nhất và khỏe nhất là các bạn nầy


Làm thủ tục xuất cảnh khỏi Lào, sắp về đến đất Mẹ yêu thương roài

Trong khi các bố mẹ đang check in bằng thủ tục hành chính thì các con đã check in Viet Nam như thế này đây

Chả có chuyến đi nào không thú vị, không thích thì đã không đi. Tùy từng phong cách sống, tùy từng sở thích của mỗi gia đình mà cảm nhận cái thú vị riêng. Với nhà Kem Mút thì chuyến đi nào càng nhiều hoạt động, càng được trải nghiệm thì càng thú vị và quan trọng nhất là cuộc hành trình phải có những người bạn tâm đầu ý hợp, sợ nhất là đi với những người bạn khác hẳn cách sống, cách ứng xử và cách chia sẻ... Cám ơn gia đình Chuột Chẻo và gia đình Hiểu Minh đã lui lại một ngày để nhà Kem Mút được chụp những tấm hình đẹp, được ăn những món ăn ngon và cả những trận cười thoải con gà mãi nữa chứ. Cuối cùng, những hình ảnh này làm cho gia đình Kem Mút thấy chuyến đi thành công nhất:

Vừa rời Văng Viêng thì Bố Dũng phát hiện ra xe có vấn đề... dù đã được giải quyết từ trước khi đi Điện Biên- Apachai nhưng mà vì chạy đường quá dài, thời tiết quá nóng, đường đèo dốc liên tục không dừng nên nhiệt độ xe lại tăng cao vùn vụt. Đành đỗ lại giữa đường đèo để bố Dũng thay nước, làm mát xe và suy nghĩ cách giải quyết vấn đề... Mẹ Loan lo lắm vì dù sao cũng o ở nước mình, ngôn ngữ bất đồng và không có dịch vụ quen biết...

Trong lúc ngồi chờ, mẹ Loan bảo: Thôi, có khi mẹ con mình bắt xe bus về Việt Nam để đi học. Bố Dũng ở lại giải quyết vấn đề vậy... Kem hốt hoảng: Sao lại thế hả Mẹ? Thế mẹ về trước đi, con ở lại đây với Bố... nhỡ một mình Bố không giải quyết được hết việc thì làm sao?

Cám ơn con trai yêu, giờ các con thật hạnh phúc với cuộc sống đủ đầy... Bố mẹ nào cũng nghĩ sẽ phải cố hết sức mình để lo cho con cái, mọi khó khăn vất vả cũng tự giải quyết và cố gắng không lôi con cái vào cuộc, có gì ăn ngon nhất cũng dành cho con . Cuối cùng thì các con sống hưởng thụ, thiếu sẻ chia và đặc biệt là vô cảm khi gặp những tình huống khó khăn đến với mình và người thân trong cuộc sống. Con trai đã biết sẻ chia và quan tâm như vậy, bố mẹ rất mừng. Đành cố gắng giáo dục con yêu bằng chính những chuyến đi thực tế khó khăn như thế này... Con yêu sẽ lớn lên và hình thành nhân cách theo những kỷ niệm của bố mẹ và gia đình. Yêu Lào, yêu Luong Prabang... yêu những cung đường ngoằn nghèo nhưng đẹp đẽ... Gia đình Kem Mút hẹn sẽ quay lại trong một ngày gần nhất có thể để tiếp tục xây dựng những kỷ niệm và ước mơ cho Kem Mút.

Hà Nội 20/2/2013




   

Page 8 of 53

<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>