Chinh phục A Pa Chải- Cột mốc số 0 Ngã 3 biên giới

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 03 January 2013 20:10

 

Cảnh đẹp Tây Bắc

Một chuyến đi thuận lợi ngay từ lúc chuẩn bị khởi hành… Cả mấy thành viên đều là những người bận rộn và nhiều trách nhiệm với công việc. Bố Dũng lo trả lương thưởng cho nhân viên, hoàn thành nốt dự án cuối cùng của năm, mình thì tất bật với mấy vụ tài chính của mấy dự án Noel… 5h khởi hành thì 3h chiều nhận nốt thanh toán của KH, lại lao đi giải quyết nốt mấy vụ THANK YOU để đầu óc thông thoáng còn hưởng niềm vui du ký. Bố Nam của Khánh Vinh thì trách nhiệm nhớn, công ty to cho nên đến Sơn La mà mặt vẫn đần ra và điện thoại thì liên tục… Tới Điện Biên thì mới tươi như hoa vì đã giải quyết xong mọi vấn đề ở nhà và làm một bữa hoành tá tràng với đặc sản núi rừng từ nhím nướng, bê chao tới cá sông Đà và thịt treo gác bếp… Khởi hành từ Hà Nội lúc 7h tối, ăn tối trên xe cho nên 11h20 mới tới KS Công Đoàn Mộc Châu… ngủ một giấc đã đời 7h sáng hôm sau lại lên đường… Núi non hùng vĩ, nắng ấm, mây xanh. Trời đất nên thơ, khung cảnh vắng lặng làm ai cũng hào hứng, phấn khởi. Tránh xa đô thị trong những ngày này quả là quốc sách và chẳng nơi đâu đáng đến, đáng đi trong những ngày lễ đông đúc, mịt mờ này bằng núi rừng Tây Bắc với muôn vàn cảnh đẹp và những nét văn hóa độc đáo, những con người chân chất, thật thà và còn xinh đẹp nữa chứ…

Trưa ngày 29 là cả đoàn đã có mặt tại Nhà tù Sơn La, điểm đến mơ ước của Kem Mút… Cô hướng dẫn người Thái xinh đẹp, dễ thương có giọng nói truyền cảm vô cùng ngạc nhiên trước những câu hỏi thông minh của Kem Mút/ Các con của Mẹ đã thêm vào đầu óc ngây thơ của mình những kiến thức về lịch sử, về những ngày chiến đấu chống thực dân Pháp oai hùng của ông cha mình ngày trước. Đã được tận mắt chứng kiến sự độc ác, dã man của bọn thực dân và nhờ đó chắc các con cũng giống mẹ, lạnh cả người vì xúc động trước sự mưu trí, dũng cảm của những chiến sĩ cộng sản mà sau này đều là những nhà lãnh đạo cao cấp của Đảng và nhà nước ta…

Nhà tù Sơn La- Thắp hương những chiến sĩ cộng sản đã hy sinh trong nhà tù từ năm 1930 tới năm 1944

Kem Mút luôn trân trọng và bày tỏ cảm xúc chân thành với những gì thuộc về lĩnh vực chính trị, lịch sử

Còn mẹ Loan dù posing nhưng cũng trân trọng lịch sử lắm nhé, vì con mà mẹ được học lại rất nhiều kiến thức lịch sử, địa lý bổ ích

Những thông tin quý giá trong baỏ tàng Nhà tù Sơn La

Chịu khó đọc những thông tin lành mạnh là một cách để con có một bộ não sạch

Còng chân của tù nhân nhà tù Sơn La

Tiết kiệm bất cứ khoản gì có thể nhưng không bao giờ bố mẹ tiết kiệm khoản tiền Hướng dẫn viên vì Kem Mút luôn là một cậu bé ham tìm hiểu, đi đâu cũng thân thiết ngay với HDV du lịch. Cô HDV ở Bảo tàng Sơn La nói rằng: Chưa bao giờ cô gặp một cậu bé nào thông minh như Kem Mút vì những câu hỏi của Kem Mút đôi lúc làm cô khó trả lời...

Trở thành một đảng viên đảng cộng sản đang họp bàn việc nước

Lại tranh thủ tý... Cơ quan nhà nước 11h đã nghỉ trưa nên tiếc hùi hụi vì không chụp được nhiều ảnh trong bối cảnh nhà tù Sơn La đổ nát, hoang tàn...

Dừng chân dưới chân đèo Fadin, nắng ấm rực rỡ miền Tây Bắc


Rời nhà tù Sơn La, cả đoàn tiếp tục khởi hành đến với thành phố Điện Biên, lòng chảo rộng lớn được bao quanh bởi một vòng tròn núi non trùng điệp… Chưa cần check in KS, cả nhà mình đã tiến thẳng tới Hầm Đờ Catori nơi các chiến sĩ cộng sản đã bắt sống vị tướng lãnh đạo hơn 16 ngàn binh lính Pháp Mỹ trong chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ năm 1954… Cờ bay phất phới, nắng ấm chói chang, bọn trẻ chạy nhảy leo trèo, nhảy múa và sung sướng khám phá cả một dãy chiến hào. Bảo tàng Điện Biên với nhiều chứng tích chiến tranh, nhiều thông tin bổ ích và đặc biệt là sa bàn tường thuật trực tiếp hơn mười ngày đêm chiến đấu oanh liệt đánh chiếm 16 cứ điểm quan trọng của quân Pháp… Bố mẹ mong muốn những chuyến đi, những kiến thức bổ ích sẽ làm các con thêm yêu lịch sử nước nhà và sẽ xây dựng cho mình những mơ ước, những mục tiêu trong cuộc sống để góp phần làm cho cuộc sống của chính mình thêm phong phú, đa dạng.

Hầm Đơcatori

Nắng vàng, trời xanh, mây trắng... Đáng để xa thủ đô trong những ngày đông đúc và lạnh lẽo

Tự nhiên có ông Trịnh Công Sơn hay hotboy đứng đằng sau

Chồng mình cầm cờ cứ như Kem cầm cờ đi vẫy ngày khai giảng í

Đi bắt sống tướng Đờ Cát

Thăm bảo tàng Điện Biên Phủ

Nghĩa trang liệt sĩ đồi A1

Mẹ con mình tình củm nhỉ? Thỉnh thoảng mới rủ được làm 1 pô... Còn đâu thì toàn bỏ chạy vì Mẹ điệu quá... con không thích đâu.


Buổi tối, được bác Nam thiết đãi bữa tối hoành trang để khao dự án thành công tốt đẹp, cả nhà về ngủ mê say và sáng dậy cùng ăn buffet sáng ở KS công đoàn như ở resort rồi lang thang đi bộ ra tượng đài Điện Biên chụp hình… Như tâm điểm của cái compa tròn xoe, tượng đài Điện Biên làm cả nhà rạo rực, háo hức và phấn chấn tinh thần… Nhờ vậy mà chặng đường dài, xấu, khó đi tới Mường Nhé, đồn biên phòng 317 xã Apachai giảm bớt muôn phần khó khăn..

Đường lên tượng đài Điện Biên

Gia đình số 0

Con trai gần lớn bằng mẹ rồi đấy...

Danh hiệu gia đình số 0 có lẽ không chỉ riêng cho gia đình Kem Mút, có đồng bọn rồi đây- Gia đình Khánh Vinh- Khánh An

Thiên nhiên thơ mộng, dã ngoại thật lãng mạn. Có hãng ô tô nào xin ảnh này của bố Nam làm ảnh quảng cáo không?

Ăn uống xì xụp giữa nắng gió thiên nhiên

Phấn khởi nhất là các bạn nhỏ- Bin cứ reo vui: Dã ngoại thích quá, dã ngoại thích quá mà không nghĩ đến quả leo núi ngày mai tý nào hehe


Giờ thì ngủ phòng VIP dành cho khách nước ngoài, ăn tiệc tất niên hoành trang với gà leo núi cực xịn luôn, ngan dé toàn thịt là thịt, cá sốt cà chua, thịt bò khô treo gác bếp và đặc biệt là món cơm cháy nồi gang ngon tuyệt vời mà Hà Nội thì còn xơi mới tìm thấy… Ngày mai, hứa hẹn một ngày khó khăn chinh phục Apachai, cột mốc tọa độ 0 nơi cực Tây tổ quốc. Chúng ta sẽ gắn tên mình vào sách kỷ lục của chúng ta, những bạn nhỏ đầu tiên có mặt nơi biên giới 3 nước Việt, Lào, Trung Quốc… nhưng được ưu tinawm1/3 đoạn đường ngồi ô tô hihi…

Vì quan hệ của bố Nam mà chúng mình được ở phòng VIP dành cho khách nước ngoài

Toilet to rộng

Phòng ngủ ấm áp, kín gió chỉ thiếu mỗi điện, còn nước nóng thì các chú bộ đội xách cho đến tận phòng

Lại còn ăn uống hoành tráng thế này nữa chứ... thật là một chuyến đi thuận lợi tuyệt vời

Chuẩn bị đi mốc nào- Ấm áp và sạch sẽ quá đi

Đường biên giữa Việt Nam và Trung Quốc- Phía VN đã làm đường, phía TQ chưa làm đường nhưng có chợ phiên của người TQ họp vào ngày 3 và 13 âm lịch hàng tháng chủ yếu buôn bán nông sản và gia cầm.

Đi chợ Trung Quốc


Cột mốc số 3- 99% các đoàn khách đến đây chỉ sang mốc này, biên giới Việt Nam- Trung Quốc

Kem Mút lại tóm chặt chú Công- Sĩ quan tiếng Trung Quốc đồn biên phòng 317 để hỏi han

Chuẩn bị leo núi, phấn khởi thế này cơ mà....

Có xe chuyên dụng cào đường cho mà đi...

Xe bố Nam 2 cầu nên dễ dàng với những con dốc, còn xe bố Dũng thì cẩu mãi mà bánh xe vẫn quay vòng tròn hehe..

NHưng vẫn phấn khởi

Hai bố con giải quyết nỗi buồn cho nhẹ người trước khi leo núi

Bắt đầu chặng đường đầu tiên, đường khô, trời sáng...


Công cuộc leo lên cột mốc số 0- Ngã 3 biên giới Việt- Lào- Trung Quốc chưa một đứa trẻ nào xuất hiện. Các chú bộ đội đồn biên phòng 317 thống kê 99% khách đến xã Apachai chỉ đến thăm cột mốc số 3 biên giới Việt Nam- Trung Quốc còn đỉnh Apachai nơi Trung Quốc xây dựng cột mốc làm ranh giới giữa 3 nước thì chỉ các nhóm du lịch mạo hiểm, các đoàn khách nước ngoài hay nhưng người vô cùng đam mê mới xuất hiện… Và trẻ con thì đây là lần đầu tiên. Hai bạn Khánh Vinh và Khánh An thì chưa đi du lịch kiểu này nhiều, lại được mẹ Loan rủ rê nên chỉ định đi và ở lại chơi với các chú bộ đội biên phòng. Không ngờ máu me lên cũng cố gắng và đã lên đích cùng Kem Mút nhưng niềm đam mê, sở thích khám phá thì chỉ duy nhất Kem Mút là mong mỏi chinh phục. Mặc dù gần tới nơi, đường đi quá khó khăn, thời tiết khắc nghiệt với sương giăng mờ núi rừng, tạo thành mưa lộp độp ướt hết cả quần áo… đường trơn, trượt cho nên sau ½ chặng đường phấn khích, Kem Mút bắt đầu mệt và sốt ruột… cộng với những chặng leo dốc thẳng đứng, nhiều đoạn phải đu dây leo lên như người rừng. Mẹ cứ giơ máy ảnh ra chụp là Kem quát tháo ầm ĩ cả lên. Tuy nhiên, chỉ động viên tý là cu cậu lại phấn chấn và phấn chấn nhất khi đặt chân lên tới cột mốc số 0, niềm hân hoan và hãnh diện kiểu trẻ con. Cả bố Dũng lẫn mẹ Loan đều thành thật vỗ vai anh bạn nhỏ: Bố mẹ tự hào về con và đích đến tiếp theo của gia đình mình sẽ là Fansipang chặng dễ nhất. Còn ước mơ chinh phục đỉnh Everest thì con trai tự thực hiện khi lớn lên con nhé… Bố mẹ chỉ muốn giúp con yêu chinh phục những cột mốc của tổ quốc Việt Nam để cùng con xây dựng tình yêu quê hương, đất nước và muốn con có cảm xúc khi cả gia đình ta cùng nhau vượt qua những khó khăn, thử thách là như thế nào.

Kem Mút nhất định phấn đấu sẽ là người đầu tiên chinh phục Apa chải của đoàn mình nên có lúc mẹ chạy theo gọi Kem mà sốt cả ruột, chỉ sợ con trai đi lạc sang Trung Quốc thì chết....

Đường dốc, trơn tuột và sương nhiều tạo thành mưa lộp độp, dù quần áo đầu tóc ướt hết nhưng cu cậu vẫn xì teen tạo dáng chụp hình...

Leo rất tự lập và biết cách học theo người lớn

Khánh Vinh thì một chú kéo trước, một người ẩy đít đằng sau nhưng mãi vẫn chật vật và còn cáu với cô Loan: " Sao nguy hiểm thế này mà cô lại rủ nhà cháu đi cùng?" hihi... Làm cô Loan áy náy suốt cả chặng đường đi

Cứ có người chạm vào là Khánh Vinh thả lỏng người luôn, không bước nổi làm các chú bộ đội cứ phải gồng mình lên đỡ một em bé nặng 50 kg gần bằng mình hihi...

Những chặng dốc cao, treo leo và hiểm trở

Bắt đầu đến đoạn oải rồi đây... Kem bảo: " Không biết ai bị dở hơi mà lại cắm cái mốc cao tít thế này?" hoặc nếu con mà bị làm sao, con sẽ đấm vỡ cái mốc... nói gì thì nói vẫn phấn đấu lên mốc thì mới đấm cái mốc được chứ, thế mới là con mẹ Loan, bố Dũng

Được cái chịu nghe hướng dẫn của Bố và các chú bộ đội biên phòng, bảo đặt chân trái vào đâu, chân phải vào đâu là con làm ngay, kể cả đu dây rừng để leo lên ở những con dốc cao nhất

Tinh thần giảm sút, mẹ cứ giơ cái máy ảnh lên là cáu. Bố Dũng cũng cáu theo thế là mẹ sợ quá đành lủi thủi leo một mình... vì con nên mẹ trở nên vô cùng bản lĩnh...

Cứ một mình lủi thủi trong rừng già đầy sương khói và mưa rơi lộp độp... Đợi chờ từng đoạn, từng đoạn để đếm bước chân con... Giây phút này là lúc cô đơn một mình trong rừng già đấy ạ

Và cậu bé lấm lem, quần áo ướt lướt thướt, găng tay lạnh buốt cũng đã lê được tới cột mốc số 0 đầu tiên như mong ước...

Lên đến nơi là phấn khởi quên hết cả mệt nhọc, chỉ có mẹ là lo, lo quãng xuống còn khó gấp đôi đường lên, lo vì trời sẽ sập tối khi chưa ra khỏi rừng già...

Bố mẹ đã giúp con trai vẽ trọn vẹn bản đồ Việt Nam rồi con nhé. Mình tự hào vì mình vì gia đình mình con nhỉ?

Vào lúc 14h30 phút ngày 1/1/2013 bạn Kem Mút 9 tuổi là em bé đầu tiên đặt chân lên Mốc số 0 Ngã 3 biên giới Việt Lào Trung Quốc. Yêu bạn í lắm

Hai bạn tiếp theo là Khánh Vinh 9 tuổi và Khánh An 5 tuổi cũng đặt chân lên Mốc số 0- Các bạn thật là tài giỏi tuyệt vời


Tạm biệt các chú bộ đội nhiệt tình và tốt bụng

Tạm biệt đồn biên phòng A pa chải

Từ đỉnh Lũng Cú tới mũi Cà Mau cho đến Tây Nguyên lộng gió hay bây giờ là cột mốc số 0 ngã 3 biên giới Việt Lào Trung Quốc, bố mẹ đã giúp con trai vẽ gần trọn vẹn bản đồ nước Việt. Dù con chưa cảm nhận được hết sự cố gắng của bố mẹ nhưng mai này khi lớn lên, khi nhìn lại những trải nghiệm thú vị mình có được, những bài học sống thực tế được học từ tuổi thơ sẽ giúp con trai biết trân trọng và nhớ ơn gia đình để có những sự lựa chọn đúng đắn cho cuộc sống của chính con và hãy giúp con trai của con như bố mẹ đã, đang và sẽ tiếp tục giúp con học tập và trải nghiệm con trai nhé.

Còn mẹ, sẽ tiếp tục những cuộc hành trình mới và tiếp tục làm người mẩu cho bố Dũng béo để gia đình ta có thêm nhiều kỷ niệm, kỷ niệm trong hạnh phúc và cả những kỷ niệm khi cùng nhau vượt qua những thử thách, khó khăn:

Tình iu thì cũng chỉ đến thế này mà thui... tình iu này luôn là số 1

Tác giả những tấm hình này chỉ là tình iu số 2 thui

Đồi A1 thành phố Điện Biên


Con trai chụp cho bố mẹ đấy

Chân đèo Fadin

Dã Quỳ muộn...

Mây e ấp núi, núi tựa mây...

Người đẹp cảnh vầy, anh biết chọn ai đây?

Vinh dự và trách nhiệm khi được tới đây... Nghĩa đen đấy nhé...

Năm nay Mộc Châu bỏ trồng cải nên cánh đồng hoa nhỏ hơn năm ngoái rất nhiều

Tác phẩm ưng í nhất của chồng iu

Cái này là ảnh ưng í nhất của Trần Phương Nam hehe



 

 

Tổng kết năm 2012

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Tuesday, 01 January 2013 18:03

Cái được lớn nhất của 2012 là tình cảm vợ chồng ngày càng gắn bó, hiểu nhau hơn và ngày càng sâu sắc. Kỷ niệm 10 năm ngày cưới không mang tính vật chất nhưng lại chân thành, lãng mạn.

Một năm nhìn lại, mất nhiều mà cũng được nhiều. Những nỗi đau có thể chẳng ai hiểu nổi…Những người thân yêu thì thương và trân trọng sự cố gắng vươn lên của mình. Còn bản thân, cứ qua nỗi đau nào mình lại quên béng mất, thế là xong. Đọng lại trong mình vẫn là niềm hạnh phúc, sự đam mê với mỗi công việc, mỗi quan hệ bạn bè… cố gắng giữ gìn những phút giây đáng quý và xây dựng để cuộc sống của mình trở thành niềm hạnh phúc của chính mình. Không than vãn, không đổ thừa, không kêu ca và thực hiện phương trâm: “ Sống cho đi là sẽ được nhận lại”… Năm 2012, so với những mất mát mình vẫn được nhiều điều, đặc biệt là có được Hạnh Phúc Việt, được sống bằng niềm đam mê, bằng khả năng thực sự và sự hỗ trợ vừa nhiệt tình vừa trân trọng của bạn bè làm mình cảm nhận được một năm thành công tuyệt đối. Giờ đây, ngày cuối của năm 2012- Mỗi đứa một việc, cứ vèo một cái là đâu vào đấy. Mình happy vì cuộc sống này, vì những người thân yêu bên cạnh mình quá đỗi. Hai cô đệ ruột ngồi 2 bên, một cô thì chẳng bao giờ cười còn một cô thì suốt ngày nhăn nhở… Một cô kỹ tính đến từng chi tiết còn một cô xuề xòa, dễ ăn, dễ ngủ… Tính nết nào của 2 cô cũng có trong chị nên chị iu tất cả hai cô. Cả hai cô đều năng lực vừa phải và chẳng có kinh nghiệm làm cái nghề truyền thông, sự kiện nhanh nhẹn, tháo vát và nhiều ý tưởng sáng tạo… nhưng mới chỉ thành lập từ tháng 4… chưa tròn 9 tháng hoạt động hai cô đã giúp mình hoàn thành một khối lượng công việc mà khi liệt kê ra cũng choáng ra phết. Choáng đối với một công ty nhỏ, choáng đối với tình hình kinh tế khó khăn năm nay. Thế mới nghiệm ra rằng, năng lực cũng chỉ chiếm 1 phần trong năng suất làm việc điều quan trọng để thành công nằm khá nhiều ở ý thức trách nhiệm trong mỗi con người. 2 đệ của mình nếu cứ giữ phong độ này sẽ rất thành công khi xa chị bước ra ngoài đời. 9 tháng 3 chị em mình đã làm được bao nhiêu dự án từ Webtretho 10 năm cho đến hợp tác được với những khách hàng rõ là lớn như PVI, Petrolimex, VDC,các trường Đoàn Thị Điểm, Nguyễn Siêu, Giảng Võ, Lê Quý Đôn và đến những ngày cuối năm còn có cả VCB và HNX nữa chứ, tổ chức được mấy đám cưới nhiều ý tưởng… Làm được một việc mà mình luôn mơ ước là xây dựng, tổ chức và thực hiện vô cùng thành công chương trình Học kỳ quân đội để lại nhiều cảm xúc và dấu ấn tuyệt với đối với phụ Huynh và học sinh cũng như đối tác phối hợp. Đặc biệt là vẫn cùng các bạn và các con yêu dấu quyên góp xây dựng được một phần cho Lớp học tình thương Chùa Đồi, Hà Tây và hỗ trợ xây cổng cho Mái ấm Thiện Giao Hải Phòng…. 1 năm qua, mình tự hào về những việc mình làm và tự hào vì những người em, người bạn, những đệ tử thân yêu đã song hành cùng mình một cách chân thành bởi những cảm xúc tự đáy lòng và sự đồng cảm tuyệt vời về phong cách sống với đời, với người và với chính bản thân mình… Mình vui vì mình tay không vẫn bắt được giặc, mình vui vì bên cạnh việc tự sống được bằng công việc mà mình say mê, mình còn có thể phần nhỏ giúp các đệ tử của mình có thêm thu nhập trong cuộc sống. Thu nhập không cao nhưng lại quan trọng và giúp các bạn hiểu được giá trị của việc kiếm tiền một cách chân chính…

Chia tay cuộc đời làm thuê và thành lập Hạnh Phúc Việt để thực hiện những đam mê và tổ chức được Học kì quân đội đầy ý nghĩa....

Có những khách hàng thân thiết...

Những events nhiều ý tưởng mới...

Team HPlink và dự án cuối cùng của năm đầy niềm vui và may mắn

Những việc làm có ý nghĩa cho bản thân và làm gương cho con cái- Trung thu Chùa đồi

Ủng hộ xây cổng Mái ấm Thiện Giao- Hải Phòng

Một ngày cuối tuần, cuối năm bận rộn nhưng nhiều may mắn và nhiều niềm vui… Các đệ thân yêu thấy chị vất vả, thiếu tiền cuối năm nên đều nhất định không nhận lương, thưởng làm chị xúc động dạt dào và luôn thầm cám ơn cuộc sống. Nhưng mà may nhất là tiền dự án vừa nhẩy đến tách vào TK rồi… các em không thích tiêu tiền thì vẫn có tiền để các em mang về ngắm và vui trong mấy ngày nghỉ lễ. Một dự án chẳng quá to nhưng cũng chẳng quá nhỏ mà được hoàn thành tất cả các thủ tục nghiệm thu, thanh toán, chuyển khoản trong vòng 5 ngày… Yêu khách hàng của mình quá, mình thật là một người may mắn hơn cả sức tưởng tượng của mình. Chả biết nói gì lại phải cám ơn cuộc đời, cám ơn gia đình nhỏ với người chồng đã sát cánh với mình 10 năm nay trong mọi công việc từ to đến nhỏ tin hin, cám ơn các đệ ruột Trang, Giang, Nga và các đệ tử thân mến của HPlink… Mình sẽ sống tốt hết mức có thể để lại nhận được những may mắn, những niềm vui từ cuộc sống này như ngày hôm nay. Yêu đời, yêu mình và yêu tất cả mọi người.

Những hoạt động khó kể hết của gia đình Loan Kem Mút và HPlink trong năm 2012:

Một khách hàng đáng yêu

Một hoạt động cho con trai: Theo dòng lịch sử

Rung chuông vàng và tập làm nông dân 4A10

Có những đệ tử đáng iu

Những khách hàng dần quen thuộc với HPlink- 5A7 Lê Quý Đôn đi Thác Bạc Suối Sao

6A1 Lê Quý Đôn đi Sơn Tinh Camp

Tập tành làm bầu sô

 

 

 

Festival Mùa xuân Lê Quý Đôn

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Friday, 21 December 2012 15:45

Toàn cảnh lễ khai mạc Lễ hội mùa xuân Lê Quý Đôn

Xây dựng được một chương trình lớn với toàn bộ hs làm diễn viên thật là công phu và tổn hao sức lực của thầy trò trường Lê Quý Đôn, Với mình đây là một chương trình thành công. Mặc dù với những người làm trong nghề event thì mọi người thấy chương trình vẫn hơi một màu, chưa được đa dạng, chưa có cá tính riêng của Lê Quý Đôn lắm. Nhưng mình thực sự nổi da gà và xúc động khi nhìn các con bé nhỏ xinh xinh được háo hức, được mong chờ, được tập luyện chuẩn bị và nhí nhố đáng yêu cũng như rất chuyên nghiệp trên sân khấu lớn. Đến bố mẹ còn xúc động như thế huống chi con trẻ, đây sẽ là một kỷ niệm cực kỳ đáng nhớ với các con, sẽ là câu chuyện đầu môi của tất cả các bạn í trong thời điểm này và là ký ức đẹp của tuổi thơ thần tiên yêu dấu... Trong hậu trường nhộn nhịp lời ca tiếng hát, các con tíu tít váy áo sặc sỡ sắc mầu, chúm chím môi son, long lanh mắt biếc. Có tuổi thơ nào mà không mơ ước một lần được như thế... Mình tự hào vì con mình được tham gia một chương trình hoành tráng đến vậy và chỉ một chương trình vầy thôi, tự nhiên mình cảm thấy mình cũng chẳng sai khi chọn trường cho con trai dù ông con chỉ tham gia có 1 tiết mục và hát có mỗi 2 từ Bình Bông hehe… Nói vậy để nghĩ vầy, tinh thần là món quà vô giá dành cho con người, còn vật chất thì sẽ tiêu tan thật chóng vánh. Một thỏi son chanel mình vẫn dùng cũng 700, 800K... hộp phấn trên 1 triệu và đôi giầy, cái túi tiền triệu là bình thường... ra tiệm cắt tóc cũng như thế đặc biệt là với phụ huynh LQĐ khi cho con học 5 triệu/tháng thì chắc đều bình dân như mình trở lên... thế nhưng khi đem niềm vui tinh thần đến cho con cái thì rất nhiều người lại tính toán, so đo dù có thể cho con bộ lego hàng triệu.. Người thì phản đối quyết liệt, người tặc lưỡi cho xong, người thì biện minh rằng họ lo đủ cho con họ những món ăn tinh thần còn hơn thế gấp 10 lần, người chê trường chê lớp chê cô... Đúng là họ chưa hài lòng về trường, về cô nhưng phải chăng họ đã đưa mọi thứ lên bàn cân kỹ quá để cuối cùng món quà tinh thần dành cho chính con yêu của mình lại nhẹ hơn nhưng tính toán mang tính chất con người. Có khoảng gần 10 gia đình alo mình hỏi xin vé nhưng mình survey thì tất cả các lớp ấy đều ủng hộ chương trình ít nhất trường... hơ hơ... mình cứ thấy buồn cười chả hiểu vì đến bố mẹ còn háo hức nhường kia, còn muốn tận mắt xem con mình trên sân khấu lớn thì thử hỏi các con yêu sẽ tự hào làm sao, phấn khích thế nào với kỷ niệm đẹp tuyệt vời này... thế mà, phản đối vẫn cứ là phản đối, không nộp tiền vẫn cứ là không nộp tiền, đi xem thì vẫn cứ là đi xem, chụp ảnh vẫn cứ là tíu tít.... Hay thật tính cách con người. Sao không thoáng tý cho đời nó tươi? Sao không thoải con gà mái vì chẳng đáng tiền như mua thỏi son môi? Sao không rộng rãi để tự hào vênh váo với đời là mình thật rộng rãi, huênh hoang và cả nhà cùng vui tươi chào đón mùa xuân với niềm vui con trẻ… Mình thì mình cứ yêu thương cho hết cả tâm hồn, mình thì mình cứ rộng rãi dù mình nghèo rớt mồng tơi, mình thì mình cứ coi mình như cô giáo như nhà trường để mà cảm thông và rộng lượng dù mình biết thừa mình còn gì chưa hài lòng về lớp về cô. Nói tóm lại là mình yêu những Nụ cười và trân trọng ký ức tuổi thơ của con mình và tất cả bạn bè nó… Mong sao ai cũng trân trọng như thế thì cuộc đời thật dễ chịu và giàu có tình người biết bao…

Vài cảm xúc hâm đơ bất chợt của mình thôi, chứ bạn bè Mẹ Kem Mút thì ai cũng dễ thương hết cả nhất là 3A9 và 4A10... chúng mình xứng đáng là Bạn bởi chúng mình cùng chung một quan điểm: TRÂN TRỌNG NỤ CƯỜI VÀ KÝ ỨC TUỔI THƠ CON. Mời cả nhà cùng xem vài hình ảnh hậu trường mà bố Dũng vất vả, dày công tác nghiệp khi mẹ LOAN đầu đất để quên mất cái đèn chụp ảnh của bố Dũng ở nhà:

Mẹ Loan, mẹ Thư, mẹ Nguyệt cùng đến trang điểm cho các con, xinh không? Minh Anh đấy...

Còn đây là Minh Ánh

Các ông tướng 4A10 khoe xương, khoe thịt...

Đây là chữ con trai tui... lúc nào cũng chành chọe với Diệp Anh và Tú Quỳnh

Lớp chúng mình rất rất vui...

Xì teen chưa?

Mẹ Loan quyết tâm trang điểm thật xinh cho Gia Ngọc, xinh thật đấy

Các con mẹ nhí nhố quá đi, có thấy bạn Tú Quỳnh lúc nào cũng kè kè với cái túi, đúng là thần giữa của

Xôi gà bữa chiều của các con đấy

 


Fan nhí của Lê QUý Đôn...

Tiết mục Du xuân của thầy cô giáo và các học trò rất rực rỡ, đáng yêu

Acapela Trống Cơm có Kem Mút nhưng thực sự mình chả nhìn thấy cái bản mặt Kem Mút một giây nào cả hihi

Các con đang nhìn màn hình và hát Tell me why theo các bạn đang biểu diễn trên sân khấu, yêu không?

Yêu chưa?

Minh Anh bắt đầu mụn rồi đấy nhé... Nhớ uống nước nhiều nghe chưa con?

Các ông con chỉ ăn với uống thôi. Váng sữa được tài trợ uống thoải mái. Sau chương trình Kem Mút còn mang về mấy lọ

Buôn dưa và chơi đùa... Kỷ niệm đẹp vô cùng của tuổi thơ

Phương Mai xinh đẹp... Bố Dũng đi tìm 3A9 mà chẳng được đủ vì đông quá. Có con gái Huyền My mà cũng o thích chụp ảnh

Quang cảnh hậu trường đấy

Sốt ruột chờ đến lượt mình

Con hồi hộp quá

Chỉnh đốn phục trang

Nụ cười xinh xắn

NGười nhà bố Dũng đây mà.... Bầu có nhận ra bố Dũng o đấy?

Thảo Vân hét toáng lên: Con chào bố Dũng và đang bị cô giáo xử lý vì cái tội quá khích đây... lỗi tại bố Dũng đấy nhá

Phòng chờ 2

Mấy chàng này chỉ biểu diễn có 1 tiết mục, xong cái là vác đồ chơi là chơi luôn. Tiết kiệm time triệt để

Con gái iu của mẹ... bà cụ của mẹ...

Hậu trường các công chúa 4A10

Phương Thảo xinh đẹp

Con gái tôi trông coi đồ đạc, tư trang kỹ càng thế này đây...

Lung linh lóng lánh đẹp xinh, các tình iu của mẹ Loan

Bố Dũng bảo, hình như Vân Anh nghịch ngợm chẳng múa hát gì hay sao í...

Bố Dung thu gom gần đủ các công chúa 4A10 đây này... chuẩn men bố Dũng, number 1

Thêm một fan nhí, fan này không chỉ của Lê Quý Đôn mà còn là fan của Bố Dũng và anh Kem Mút- EM NHÓT nghịch số 1

Ra về rồi, máy ảnh không đèn cả nhà xem tạm nhé

Các hot boy, hot girl được bồi dưỡng sau đêm diễn, nhìn thế này thì ai biết là chúng nó ghét nhau như chó với mèo...

Nam ca sĩ Hiếu Đoàn hoàn thành đúng 10 chiếc chân gà to đoành... nhìn đống xương thì biết nhá

 

Ra về đầy hưng phấn, các bạn nhỏ cứ tíu tít: Vui lắm ạ, vui lắm ạ... Phụ huynh nào trên mặt cũng rạng rỡ nụ cười. Cười vì vui, cười vì hạnh phúc, cười vì con mình có nhiều niềm vui. Chắc có lẽ cũng nhiều người thầm ngượng nghịu khi đã thiếu niềm tin, thiếu chủ động khi muốn mang niềm vui cho người khác và cho chính con yêu của mình... Nhưng có lẽ một phần cũng nằm ở cách truyền đạt thông tin của Lê Quý Đôn nữa nhỉ? Rút kinh nghiệm để sang năm chúng mình lại có nhiều niềm vui hơn nữa để kết thúc 5 năm tiểu học thơ ngây, nhiều kỷ niệm

 

Hà Nội 21/12/2012


 

   

Nông dân thời @

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Saturday, 15 December 2012 23:39

Tin nóng hổi, nóng sốt, nóng 100oC đây…. đây… đây…

Mặc dù đầu đau ong ong vì thời tiết nắng nóng bất thường giữa mùa đông, vì phải cầm mic đi đi lại lại trên bus nên chóng mặt ghê gớm… nhưng cố phải gõ vài dòng, up đống ảnh để các con thân yêu được thưởng thức món ăn tinh thần nóng sốt này của ngày hôm nay: Học làm Nông dân ở trang trại giáo dục Era House.

Cạ cứng với nhau đây, lúc nào cũng dính chặt... xa là khóc, chính xác nghĩa đen luôn


8h30 sáng, sau khi chờ đợi 30 phút chậm hơn so với lịch trình, chúng mình hí hửng lên xe khởi hành sang trang trại giáo dục Era House, quận Long Biên, Hà Nội với bao nhiêu là phấn khích. Áo đồng phục đỏ chót, tinh thần phấn chấn… các trò chơi trên ô tô rôm rả hơn bao giờ hết. Các con đã lớn đến nỗi mẹ Loan không thể tưởng tượng được. Mấy trò chơi trên xe thường được sử dụng cho các anh chị hoặc người lớn thì được các con đón nhận hào hứng, nhiệt tình và thông minh với vốn từ vựng tiếng việt vô cùng phong phú. Mấy trò Ông Tư, Bà Tám hay hát đối, hát bè nghe rõ khó thế mà các con cũng chơi đâu ra đấy. Chúng mình được Thầy Tiến cựu tổng phụ trách ở trường LQĐ và chị Nga cty mẹ Loan truyền đạt nhiều thông tin lý thú để các con có thêm kinh nghiệm chuẩn bị đồ đi du lịch, có thêm những kiến thức bổ ích về cách uống nước, về cách hắt xì những điều nhỏ nhặt rất hàng ngày nhưng hóa ra lại không phải bạn nào cũng biết. Thôi, thế là hôm nay, chúng mình đã biết mỗi người phải uống số lượng nước tương đương với tỷ lệ cân nặng của riêng từng người, 40ml nước cho 1kg cân nặng, biết hắt xì thế nào cho đúng và thực hành hắt xì rõ là vui các con nhỉ?

Đang thi đố vui với Ông Tư- Bà Tám đây ạ

Cũng căng thẳng ra phết

Chỉ có mỗi một trục trặc nhỏ là bị công an bắn tốc độ nên đến hơi muộn một tý, còn đâu thì chặng đường Hà Nội- Gia Lâm sao mà nhanh đến thế… vèo một cái là cầu Đuống đã thấp thoáng xa kia… đường đê vàng trải dài cây cối xanh mát mắt… Era House đồng quê nhưng lại ngay gần Hà Nội. Chưa kịp sốt ruột là đã đến đây rồi…

Era House đây rùi

Thích quá đi thôi, thích quá đi thôi...

Bạn nào cũng vắt vẻo một chai nước bên hông, kỹ năng mới được học đấy ạ, tưởng là chuyện nhỏ nhưng không hề đơn giản nhé...

Bắt đầu chương trình khám phá Era House

Ông già Noel chào đón các bạn 4A10 rất nồng nhiệt… sau khi nhận phòng nghỉ để cất đồ đạc cá nhân chúng mình bắt đầu hành trình khám phá trang trại Era House ngay lập tức…

Phải khởi động đàng hoàng để chia đội thì mới fair...

Vui há hết cả miệng ra thế đấy

Cứ cười như mùa đông tỏa nắng cái đã nhé...

Trước khi khám phá, việc đầu tiên là phải chia đội và bình chọn đội trưởng. Vì các con lớn hơn các bố mẹ tưởng tượng, cho nên càng ngày càng rõ mệt và căng thẳng với các con, dạo này các chàng và nàng lớp 4 bắt đầu chia nhóm chơi theo ý thích và phân biệt nam nữ rõ rang… Bảo Long, Kem Mút, Quang Hải, Đức Thắng, Lê Bách, Nguyễn Bách là cứ dính chặt lấy nhau, không chấp nhận một bạn gái nào vào đội của mình… Bị chị Nga và thầy Tiến tách đội thì lại dở trò mếu máo khóc than, cuối cùng lại phải mẹ Loan vào cuộc. Cái xe ô tô to đùng đang đợi sẵn ngoài kia, bạn nào không team work thì xin mời ra ô tô ngủ đến chiều sẽ về Hà Nội… thế là cũng đâu là đấy… ĐỘi 1 với Tú Quỳnh- Thủ lĩnh nhóm nữ làm đội trưởng, nhóm 2 là Bình Phương, nhóm 3 là Đức Anh… 3 đội cạnh tranh nhau khốc liệt và bắt đầu 4 hành trình giải mật mã, truy tìm kho báu bí mật rất là vui nhộn… Cả nhà cùng thưởng thức bằng những hình ảnh lý thú ở bên dưới do bố Dũng tác nghiệp nhé:

Bắt đầu xung đột rồi đấy ạ... thấy Bảo Long đang khóc chưa? Còn Kem Mút thì lượn luôn rồi...

Thầy Tiến đang giải quyết nhưng tình hình đang có vẻ khó khăn... Tất cả các bạn trai đòi vào 1 đội không chịu chơi với PHỤ NỮ

Còn đội của Mẹ Loan thì toàn PHỤ NỮ thế này đây

Bắt đầu Hành trình khám phá thứ nhất

Len lỏi giữa những vườn cây mát mắt, các bạn nhở của chúng mình được thưởng thức không khí trong lành nơi trang trại rộng lớn, khác hẳn sự gò bó chốn đô thị đầy nắng gió, bụi bậm

Mênh mang vườn cây ao cá...

Những bác nông dân 4A10 mở rộng ( thêm 3A9 )

Khu chăn nuôi gia cầm, gia súc...

Lắng nghe chị HDV hướng dẫn...

Chị hướng dẫn bé nhỏ xinh xinh nên lọt thỏm trong vòng vây các bạn 4A10... kho báu nằm trong tay chị í đấy

Cho thỏ ăn... Các bạn í đã biết chỉ chú Thỏ Ngọc ( Thỏ trắng ) là có đôi mắt màu đỏ

Biết bò mang bầu 9 tháng 10 ngày rồi nhá

Thế mà lúc chơi đấu trường 100- Ông già Noel hỏi Con Bò đẻ ra con Nghé sau bao lâu mang bầu? Thì các bạn í sai gần hết...

Bác nông dân nhỏ tuổi nhất đoàn

Màn trồng rau này mới gọi là hay...

Lúc đầu các bác nông dân 4A10 cũng nghiêm túc học hỏi cách trồng rau lắm í...

Đến khi được biết kho báu được chôn cùng với đất trồng rau... và thế là

Ra sức đào bới để tìm kho báu, chẳng quan tâm gì đến rau nữa...

Cuối cùng rồi cũng tưới, cũng tắm... Công đoạn cuối cùng

Cây đổ ngả, đổ nghiêng nhưng kho báu thì nhiều hoành tráng

Cây của đội 3 nghiêm túc nhất đây

Phút cuối, cố xem có thêm được tý vật báu trong lòng đất nào không?

Lần đầu tiên con biết cây cà tím, cây cà pháo, su hào, bắp cải ở trên cây, trong vườn thì nó như thế nào?

Cũng tò mò, chỉ trỏ ra phết

Tự nhiên hôm nay trời lại nắng nóng, không may và cũng may để các con được thỏa sức vui chơi, nghịch ngợm và tắm nắng hấp thụ vitamin D

Giàn cà chua

Vui gần nhất là màn bắt cá này, cái lợi của trời nắng nóng là thế đấy...

Hớn hở chưa? Nhiều cá quá, nhiều cá quá

Bắt đầu trèo lên thành bể... rồi sau đó

Cả các bố cầm chổi đuổi cá giúp các con bắt... Yêu thế cơ chứ

Chặng tiếp theo

Ngôi nhà tuyết này là Thử thách thích thú nhất nhất...

Ôi, Việt Nam có tuyết... thích quá đi

Lạnh quá nên phải đeo khẩu trang hehe

Kho báu đây rồi... Vì vậy chẳng bạn nào chịu về. Bảo mẹ Loan ơi, 10h đêm hãy về mẹ nhé... Thế thì mẹ ngất à?

Tìm kho báu

Vui quá, thích quá, lạ quá, hay quá, yêu quá... chán quá vì phải về

Oánh nhau với tuyết hay sao vậy các con ui?

Đội đến sau ít kho báu hơn nên khi kết thúc chương trình lại có vài rọt nước mắt rơi...

Who is Who? Ai đây, ai đây? Mông ai mông ai?

Tính toán chiến lợi phẩm

Đội kiếm được nhiều kho báu thì thể hiện niềm vui thế này đây

Những gương mặt buồn vì thua trận

Chia sẻ quà chiến thắng

Nỗi buồn kẻ thua cuộc- Đang phân tích lý do chiến bại và bàn phương án tác chiến mới...

Bữa trưa ấm áp- Canh sườn ngô non, gà quay Christmas, xôi xéo hành khô, trứng tráng ...

Mâm các bạn trai ăn đến vèo cái là xong đi chơi tiếp

Các bạn mập này phải lôi Hoàng Trung vào ăn cùng cho nó BÉ>>>> ăn ít

Mâm người nhớn


Đàn lợn con đáng yêu này sau khi bị bố Dũng xử lý và thầy Tiến cai quản thì im phăng phắc

Chả bù cho các bạn gái thì buôn dưa ác chiến, ăn vặt liên miên như thế này đây

Khai mạc chương trình Chiều- Gangnam Styles của nữ

Con gái Tú Quỳnh ăn chơi khét tiếng đặc biệt là chỉ CHƠI mà không ĂN

Các bạn trai thèm lắm nhưng lại xấu hổ không dám lên. Kém

Các bạn gái đang mời đây... mãi chưa dám

Á à, 3, 4 chàng đã lên đây: Bách, Bảo Long, Bình Phương, Nhật Huy...

Bắt đầu rồi, nhưng vẫn phải liếc liếc tý... ngại chít đi được í

Các bạn Nam rúm ró quá đi

Á à, đây rồi... Đàn ông vẫn ra dáng đàn ông nhỉ?

Khác gì PSY đâu nhỉ?

Đấu trường 100 chỉ sau 1,2 câu hỏi đã loại ra gần hết chỉ còn mấy bạn này được ngồi lại ghế nóng

Mỗi câu hỏi: Chúa được sinh ra từ đâu mà có đến không biết bao nhiêu câu trả lời sai: Trong bụng mẹ, trong máng lợn, trong nhà thờ.... và cuối cùng Kem Mút là người bất đắc dĩ và may mắn được ngồi ghế nóng đến cuối cùng và nhận QUÀ

Các con tham gia làm đồ Noel, học làm bánh... các mẹ đi posing ở Vườn tuyết rơi

Lấp la lấp ló...

Nhưng mà xinh đó chứ

Ảnh này phải đổi 1 con gà để lấy ảnh gốc thôi nhỉ?

Du hí vườn Noel

Các con vui, các mẹ cũng phải vui chứ

Mẹ teen hơn con chưa?

Cười tươi, hoa rực rỡ... cuộc đời thật tươi đẹp

Người này đẹp hơn cả hoa

Ai không đi thì thật là tiếc

Tiếc nhất với phụ nữ chúng mình là không mua được những sản vật sạch tinh tươm thế này....

Cà chua sạch, toàn bột, ít hột... lười rửa chỉ cần lau sạch là có thể ăn sống như thế này:

Giờ là 1h đêm rồi mà vẫn chưa thấy đau bụng. Chắc cà chua sạch thật hehe

Làm quà Noel tặng bạn bè

Vẽ trứng và chỉ một lúc sau là có bạn ăn luôn quả trứng đó

Làm thạch có thể ăn ngay

Sản phẩm do chính mình làm ra thật là hãnh diện các con nhỉ?

Sản phẩm của con tất đó Mẹ ơi...

Vẽ trứng chưa xong thì đã ăn trứng xong... Giờ này có bị đau bụng không hả Bình Phương ơi?

Giúp đỡ

Vui chơi tự do

Rung chuông vàng với Lịch sử, địa lý, khoa học tự nhiên, toán, tiếng Việt lớp 4

Các con của Mẹ rất giỏi, những kiến thức này sẽ đồng hành cùng các con trong cuộc sống quan trọng không kém bất kỳ môn học chính khóa nào khác. Vì vậy, mẹ mong các con hãy yêu thích và say mê hơn nữa những bộ môn này nhé

Ban giám khảo

Nhận quà

Ăn bánh, uống sữa và chuẩn bị nhận quà của ông già Noel

Háo hức quá đi, sắp về rồi mà lại nhận được quà nữa...

Photo time... 4A10 mở rộng

Các con lớn quá rồi, áo đồng phục may cỡ người lớn hết cả mà vẫn vừa...


We are one team- Mẹ mong muốn các con thật sự là 1 team đoàn kết, đáng yêu, yêu thương và chia sẻ

 

Mỗi độ tuổi, tính cách các con thân yêu lại thay đổi… Vừa qua 3 năm đầu tiểu học còn ngộ nghĩnh đáng yêu và trong sáng, giờ các con đã người lớn, tự lập, có lập trường quan điểm rõ rang tuy nhiên độ khó bảo lên dâng lên ngùn ngụt, học ngày càng nhiều những thói hư, tật xấu mà chắc là các con chưa thể hiểu được mức độ ảnh hưởng của nó trong việc xây dựng và hình thành tính cách của chính mình trong tương lai. Được tham gia những chuyến đi như thế này, các con phải gửi đến Bố mẹ mình cả một sự trân trọng, trân trọng vì đầu tư tài chính, trân trọng vì đầu tư thời gian, trân trọng vì đầu tư tâm huyết để mong các con có sự trải nghiệm, có kinh nghiệm thực tế, có thể kết giao, gắn kết hiểu thêm về bạn bè, học hỏi những kiến thức mới… Vì vậy, dù còn chưa trưởng thành nhưng Bố mẹ chỉ muốn các con thấu hiểu những quan tâm và tâm huyết bố mẹ đã làm, đã dành cho các yêu nhé… Hãy thể hiện tình cảm của mình như một người bạn trong tập thể 4A10- Nguyên Khôi đã thể hiện niềm vui với mẹ khi bạn ấy quá hạnh phúc được tham gia chuyến đi ngày hôm nay: “ Mẹ ơi mẹ, con yêu mẹ…. “…

Sẽ có nhiều chuyến đi nữa cho các con yêu nữa trong những ngày sắp tới nhé các con yêu.

 

Ảnh tham khảo thêm nè:

Thảo Vân nghịch như quỷ sứ

Fan hâm mộ của bố Dũng đấy

Nguyễn Xuân Bách cổ kiêu 3 ngấn... thế này mà đi làm nông dân mùa hè thì nhiều vòng đeo cổ lắm đây


Vân Anh cá tính và Huyền My yêu quý của Mẹ Loan

QUỳnh Chi- Bạn của Minh Anh

Thắng béo làm nông dân mà đẹp trai nhỉ?

Tập trung

Tô tượng

Khoảnh khắc tập trung hiếm hoi của Kem Mút

Khánh Vinh

Con gái Tú Quỳnh

Cuộc đời con rồi sẽ nhiều niềm vui lắm đấy con ạ... cười tươi thế cơ mà

Khôi và Thắng

Bảo Long- What are you doing?

Hải tươi thế con trai...

Anh Quân- Anh của Khôi

 

 

BÌNH YÊN

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Monday, 03 December 2012 22:56

Mình đang nằm trong chăn nghĩ về chữ Bình yên trước cuộc đời…

Bình yên ư? Bình yên là thế này đây: Nằm trong chăn ấm áp mùa đông, tay gõ nhật ký còn mắt thì lia FB, thi thoảng nhòm vào thấy con trai đang cắm mắt vào tập vở trước mắt là OK. Bình yên là rửa một chồng bát đĩa to đùng, lau dọn căn bếp sạch như li như lau, bình yên là gọt sẵn mấy quả cam bỏ tủ lạnh cho chồng ăn khi lên giường ngủ, bình yên là ghé mắt nhìn cây thông tối qua 2 mẹ con trang trí dở còn nham nhở nhưng cũng thấy không khí gia đình… Bình yên là lôi cái kim ra xâu chỉ khâu cái váy bị sứt chỉ, thấy ôi sao mình lại đảm đang và nữ tính đến thế. Bình yên là đang đang khâu thì bị kim đâm vào tay và chợt lo lắng vì chồng yêu đang vi vu xe máy ở đâu đây…

Có được những chữ Bình Yên đơn giản ấy cũng đâu phải đơn giản gì:

+ Cũng phải sống quá khó khăn vất vả, thiếu thốn để biết tự lao động, yêu lao động, thích lao mà lo cho gia đình, con cái và đặc biệt là làm gương cho con.

+ Cũng trải qua những sóng gió của mẹ cha, cũng là nạn nhân của đau khổ để biết giữ, biết gìn bình yên cho con cái

+ Cũng chịu đựng những cơ cực, những sóng to gió lớn, những hoạn nạn, hiểm nguy khủng khiếp để thấy mỗi phút giây được sống bên những người thân yêu đều là đáng quý, là Bình yên

+ Còn là chỗ dựa, là điểm tựa cho những người thân yêu nhất về cả tinh thần lẫn vật chất cho nên nếu không Bình yên thì chẳng thể đem Bình yên đến cho ai được cả….

+ Còn trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống để nhìn nhận niềm hạnh phúc của con người cuối cùng cũng chỉ là gia đình, con cái. Ngàn người, triệu người rồi khi về già cũng chỉ là người hạnh phúc, bình yên khi con cái nể nang, tôn trọng, hạnh phúc và bình yên…

Suy cho cùng cũng phải sóng gió thì mới có bình yên, kinh nghiệm sống cho thấy càng những người có cuộc sống sung sướng, được bảo bọc lo toan thì càng khó đối đầu với thử thách và càng khó tìm thấy bình yên trong cuộc sống. Với mình, có thể ngày mai, tuần tới, tháng tới hay bất kỳ lúc nào cũng có thể có bất hạnh đổ ụp xuống đầu… nhưng giây phút này được phép bình yên thì mình sẽ hưởng sự bình yên ấy, với người khác là bình thường thì với mình, luôn lạc quan đón nhận và tự nhận mình bình yên. Vì vậy, sóng gió có đến thì cũng hay mau rộng lượng cho nó qua đi… vì gió có đi thì biển sẽ lặng, bình yên sẽ lại về yên ả và êm đềm… Hạnh phúc tất cả đều do mình cảm nhận cho dù khổ đau lại một phần do ông trời mang đến…

ĐỦ ĐAU ĐỂ BIẾT THẾ NÀO LÀ BÌNH YÊN và GIỮ BÌNH YÊN…

Bình yên của mình là những giây phút cho con như thế này... Vậy là ĐỦ

 

   

Page 10 of 53

<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>