BÌNH YÊN

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Monday, 03 December 2012 22:56

Mình đang nằm trong chăn nghĩ về chữ Bình yên trước cuộc đời…

Bình yên ư? Bình yên là thế này đây: Nằm trong chăn ấm áp mùa đông, tay gõ nhật ký còn mắt thì lia FB, thi thoảng nhòm vào thấy con trai đang cắm mắt vào tập vở trước mắt là OK. Bình yên là rửa một chồng bát đĩa to đùng, lau dọn căn bếp sạch như li như lau, bình yên là gọt sẵn mấy quả cam bỏ tủ lạnh cho chồng ăn khi lên giường ngủ, bình yên là ghé mắt nhìn cây thông tối qua 2 mẹ con trang trí dở còn nham nhở nhưng cũng thấy không khí gia đình… Bình yên là lôi cái kim ra xâu chỉ khâu cái váy bị sứt chỉ, thấy ôi sao mình lại đảm đang và nữ tính đến thế. Bình yên là đang đang khâu thì bị kim đâm vào tay và chợt lo lắng vì chồng yêu đang vi vu xe máy ở đâu đây…

Có được những chữ Bình Yên đơn giản ấy cũng đâu phải đơn giản gì:

+ Cũng phải sống quá khó khăn vất vả, thiếu thốn để biết tự lao động, yêu lao động, thích lao mà lo cho gia đình, con cái và đặc biệt là làm gương cho con.

+ Cũng trải qua những sóng gió của mẹ cha, cũng là nạn nhân của đau khổ để biết giữ, biết gìn bình yên cho con cái

+ Cũng chịu đựng những cơ cực, những sóng to gió lớn, những hoạn nạn, hiểm nguy khủng khiếp để thấy mỗi phút giây được sống bên những người thân yêu đều là đáng quý, là Bình yên

+ Còn là chỗ dựa, là điểm tựa cho những người thân yêu nhất về cả tinh thần lẫn vật chất cho nên nếu không Bình yên thì chẳng thể đem Bình yên đến cho ai được cả….

+ Còn trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống để nhìn nhận niềm hạnh phúc của con người cuối cùng cũng chỉ là gia đình, con cái. Ngàn người, triệu người rồi khi về già cũng chỉ là người hạnh phúc, bình yên khi con cái nể nang, tôn trọng, hạnh phúc và bình yên…

Suy cho cùng cũng phải sóng gió thì mới có bình yên, kinh nghiệm sống cho thấy càng những người có cuộc sống sung sướng, được bảo bọc lo toan thì càng khó đối đầu với thử thách và càng khó tìm thấy bình yên trong cuộc sống. Với mình, có thể ngày mai, tuần tới, tháng tới hay bất kỳ lúc nào cũng có thể có bất hạnh đổ ụp xuống đầu… nhưng giây phút này được phép bình yên thì mình sẽ hưởng sự bình yên ấy, với người khác là bình thường thì với mình, luôn lạc quan đón nhận và tự nhận mình bình yên. Vì vậy, sóng gió có đến thì cũng hay mau rộng lượng cho nó qua đi… vì gió có đi thì biển sẽ lặng, bình yên sẽ lại về yên ả và êm đềm… Hạnh phúc tất cả đều do mình cảm nhận cho dù khổ đau lại một phần do ông trời mang đến…

ĐỦ ĐAU ĐỂ BIẾT THẾ NÀO LÀ BÌNH YÊN và GIỮ BÌNH YÊN…

Bình yên của mình là những giây phút cho con như thế này... Vậy là ĐỦ

 

 

Ngày của COACHs- Hanoi Baseball Club

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Monday, 19 November 2012 15:02

Face book chỉ hợp để CHÉM, o liền mạch và khó tạo cảm xúc dài hơi hehe... Mặc dù mải ăn chả chụp choẹt được gì nhưng chắc mẹ Kem Mút có nhiều ảnh phóng sự hơn cả vì chụp ảnh xấu, chụp nghệ thuật sao được... chụp linh tinh hay hơn... Và đây, hình ảnh vui nhộn cho buổi liên hoan SN Coach Thúy và chúc mừng các Coach Tom, Phú, Chiến nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 đây ạ:

Lúc đầu chỉ ước lượng khoảng 50 người cả nhớn cả bé... Cuối cùng thì đông thế này đây...

Các bố hợp nhau dã man con ngan... Lí do là gì nhỉ? Đam mê bóng chày? Du lịch? Chụp ảnh? Hay do bia nhà bác Lâm Quỳnh Anh?

Các con thì cứ đi là thích chứ có khi về đến nhà cũng chưa biết lý do tại sao lại được đi thế này?

Chào đón người ham chơi... mờ ảo thế này nhìn vẫn ngon phết.

Vì hợp sở thích bia của bác Quỳnh Anh nên trong khi các mẹ còn dài mặt đợi thức ăn và buôn bán thì các bố đã 1,2,3 Zô thế này đây...

Còn các con thì uống coca ăn lạng rang tạm để chờ đợi...

Các mẹ tranh thủ posing...  Chị Vân hôm nay trẻ trung xinh đẹp trông trẻ ngang với em Phương xinh gái rồi đấy...

Nói chung là biết được uống bia miễn phí cho nên o biết uống các mẹ cũng ra sức uống...

Zô, Zô, Zô...

May mà khi em bỏ máy ảnh xuống làm MC cũng có người nghĩ đến em cho em xin một pô đầy thế này...

Hoan hô gì thế nhỉ?

Chúc mừng sinh nhật Coach Thúy- Tuổi lên 5 đáng yêu và đáng nhớ nha Bác... Happy birthday

Èo, o có vợ chồng ở đây... Ôm nhau thắm thiết quá

Lưu giữ phút giây này. Trân trọng cám ơn những con người tâm huyết cho base ball Vietnam

Vui hết cỡ...

Nào ta cùng thổi nến...

Rồi ta bắt đầu ăn...

Đồ ăn đưa ra bao nhiêu hết bầy nhiêu. Vận động viên bóng chày mà lị...

Hổng biết bàn này có con trai Ice Cream của tui o?

Các con ăn xong thì đến chơi... Xem đây, U14 đấy ạ... Kêu bia rất hoành tráng dưng mà lại tranh ngồi thú nhún với các em thế này đây... Nhí nhố đáng yêu chưa?

Con thì đúng với tuổi của mình nhất, nhỉ?

Hết chơi thú nhún lại đến trốn tìm... Chơi với U10, U8... Các anh U14 cũng trở về với tuổi thơ ra phết đấy...

Thu chi tài chính.... Mẹ Long làm gì thế kia??? NHiều đại gia ủng hộ quá nên shock phải không?

Còn các Bố bắt đầu không biết gì trời đất, o biết có vợ đang chờ hay là có kế hoạch buổi chiều sắp tham gia...

Đội Hòa Bình nổi bần bật với hai sâu rượu nữ nhưng lại còn hơn hẳn ở cái đoạn đông vui: Coach Cường và vợ, chị Hương mẹ Sĩ Nguyên, Nguyễn Đức Lâu em của Nguyễn Đức Nhanh... còn ai nữa í mà em không biết...

Hình như có thêm anh này ở Hòa Bình vì anh ấy đang bảo: Á, anh nhớ ra em xinh rồi... Anh đồng hương, đồng hương đây...

Anh xin thề là anh chỉ đi cùng cái cô mặc áo vàng da cam kia thôi, còn đồng hương là phải nghe anh nói... anh biết em xinh lâu rồi... từ tận trái tim đấy...

Nhất định không chịu ngồi, cứ nhậu đứng cho nó hoành và nhanh đi vào nhà vệ sinh...

Hết bia rồi lại đến rượu, nói linh tinh hết cả rùi đấy...

Đám phụ nữ chờ đợi chán quá, chuyển sang nịnh nọt, làm thân chủ nhà hàng...

Chị thề đấy, chị lãi đúng 30 ngàn... các em đừng có trêu chị?

Cái anh này không uống tý bia nào cả nên tận cuối vẫn đủ sức tác nghiệp một cách pro nhất

Đây ảnh này bác Nhanh nhanh chóng leo lên cao để cao hơn chồng iu của em đây...

Chia tay đây, gần 100 nhớn bé mà chỉ còn ngần này... Coach Cường vừa ngủ dậy... đang tính ngủ tiếp ở vỉa hè đấy cả nhà

Còn ông béo 100kg này của tui thì chụp ảnh trên còn ngon lành thế, hỏi có lái xe được o để vợ lái về cho thì bảo NO... thế mà về đến nhà là TÍT... gọi o dậy...

Thực ra trong cuộc sống, đôi khi không phải là việc con cái của mình có đến được đích khi tham gia một hoạt động gì đó hay không? Mà là Bố mẹ có cảm hứng và niềm vui để cùng con đi đến đích hay không? Những người bạn này đều có thể đưa con đến đích vì đã có những khoảnh khắc đẹp, vui tươi và hạnh phúc với nhau. Chúc cho CLB Bóng chày Hà Nội sẽ cùng nhau xây dựng thêm nhiều kỷ niệm, nhiều tình cảm yêu thương trong cuộc sống bởi những người bạn bố, bạn mẹ, bạn con... Hẹn gặp trong một ngày gần nhất...

Hà Nội ngày 19/11/2012

 

Mái ấm Thiện Giao

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Monday, 12 November 2012 16:20

Còn thừa 11 triệu từ Trung thu Chùa Đồi, quyên góp hô hào một chút là đủ 25 triệu để hỗ trợ Mái Ấm Thiện Giao xây cổng sắt… Những bạn bè thân yêu lại ủng hộ dư thừa, mẹ LOAN chỉ dám nhận đến đúng 30 triệu là khóa sổ. Thêm 5 triệu giúp Thiện Giao làm lại mái nhà mới bị bay từ cơn bão Sơn Tinh…

Thiện Giao với gần 30 bạn từ 3 tuổi cho đến gần 30 tuổi… nhưng chủ yếu được gọi là bạn nhỏ thôi vì di chứng down cho chất độc da cam làm cho các bạn ấy có nhiều tuổi nhưng chẳng bao giờ lớn được… Cô Hương, người mẹ lớn của Thiện Giao là một bộ đội thời chống Mỹ đã từng vào sinh ra tử hiện đang nuôi dạy con cái cho chính những đồng đội xưa kia của mình… Với quan điểm, có lao động có miếng ăn… Các bạn nhỏ ở Thiện Giao bị tật nguyền từ chân tay cho tới đầu óc nhưng vẫn giúp được mẹ Hương lao động và kiếm thêm thu nhập từ sản xuất đồ thủ công mỹ nghệ, ủ nấm Linh Chi, nuôi lợn cho tới những công việc cá nhân như tự lo cho mình, hái rau, bắt cá… Với những công việc ấy, với thu nhập không quá khó khăn cũng đủ để mẹ Hương lo cho đàn con ấm ớ, tật nguyền… nhưng gia đình đông đúc thì không bao giờ là đủ, nhất là với một gia đình khác biệt như thế và mẹ Hương thì không nhận tiền trợ cấp từ nhà nước mà dành toàn bộ cho bố mẹ các em để gia đình bớt khó khăn… Thêm một điều đáng trân trọng là như vậy ở Mái ấm Thiện Giao làm cho mẹ Loan bố Dũng đặt niềm tin để thay mặt bạn bè gửi gắm lòng bao dung, sẻ chia tới một cách trực tiếp nhất, có ý nghĩa nhất….

Số tiền ủng hộ xây cổng sắt 25 triệu cho Mái ấm THiện Giao

Ủng hộ mái nhà bị tốc do bão Sơn Tinh

Các bạn nhỏ giúp khuân đồ từ xe vào nhà cho các bạn....

Đây là Khánh Vinh bạn cũ của Kem ở 3A9

Chú Giang VIB một mình đi ủng hộ...

Đồ đạc của các gia đình gửi từ Hà Nội đây... Trân trọng cám ơn

Anh Nam- Bố Khánh Vinh đại diện nhóm bạn Trung thu chùa Đồi gửi tặng cô Hương- người đã thành lập, chăm nom đàn con Thiện Giao đã mấy chục năm nay...

Cô Hương và con gái, người thay cô giúp các em sau này. Hiện tại Hương đang quản lý toàn bộ tài chính của Thiện Giao

Phòng khách Thiện Giao

Các bạn được bà HƯơng tặng cho một con trâu vàng, sản phẩm tự tay làm của các bạn di chứng da cam

Thăm chuồng lợn, nơi các bạn tật nguyền vẫn hàng ngày thái bèo, cho lợn ăn... chúng mình thì lành lặn, đã làm được những gì rồi nhỉ?

Khánh An nhìn thấy lợn thì sợ run lập cập hehe...

Toàn cảnh Thiện Giao sau bão

Cả dãy nhà ở của các bạn da cam đều bị bay mất mái...

Một bạn gái bị down nhưng vẫn được mẹ Hương cho kết hôn, làm đám cưới và hàng tháng đi kế hoạch hóa gia đình như ai... Đó chính là quyền con người của các bạn í và cần sự hỗ trợ của những người lành lặn như chúng ta từ vật chất cho đến tinh thần.

Cả nhóm chúng mình

Chào tạm biệt mẹ Hương- Hẹn gặp lại Thiện Giao ngày 22/12 nhé

 

Cám ơn bạn bè đã tin tưởng ủng hộ nhiệt tình, cám ơn những tấm chăn bông cũ kỹ, những bộ quần áo dù sờn, dù sứt chỉ nhưng mẹ Loan hiểu và trân trọng tất cả những người bạn của mình… Công khai tài chính dưới đây đã khóa sổ đợt quyên góp Trung thu Chùa Đồi và Mái Ấm Thiện Giao… nếu có gì sơ sót xin mọi người lượng thứ. Kế hoạch tiếp theo: KHÁNH THÀNH CỔNG SẮT THIỆN GIAO và lien hoan ngày Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12 sẽ được mẹ Loan thông báo chi tiết vào giữa tháng 12.

Một lần nữa cám ơn BẠN BÈ

Sau đây là Công khai tài chính những bạn bè thân yêu đã ủng hộ:

 

 

STT DS ủng hộ Số Tiền
1 Quỹ còn 11,000,000.00
2 Thanh Tâm FB 1,000,000.00
3 Chị Vân Cisco 1,000,000.00
4 Chị Hà Atuu 1,000,000.00
5 Mẹ Khánh Vinh 2,000,000.00
6 Anh Toàn EMC 1,000,000.00
7 Mẹ Công Hoàng 700,000.00
8 Mẹ Minh Quang 500,000.00
9 Cisco Channel Team 2,100,000.00
10 Chị Hải GM 1,000,000.00
11 Mẹ Diệu Hân 500,000.00
12 Chị Phương Ba 2,000,000.00
13 Chị Hương anh Toàn 1,000,000.00
14 Mẹ Ngọc Ánh 500,000.00
15 Kiên Wolf FB 300,000.00
16 Cốm Xinh 1,000,000.00
17 Lan B 500,000.00
18 Bạn Dương mẹ KV 2,000,000.00
19 Bà nội KEM 500,000.00
20 Thảo Tigon
100,000.00
21 Tú Quỳnh
300,000.00 Kem Mút ủng hộ 20kg bột giặt và 1 thùng gia vị, quà cho các bạn nhỏ
30,000,000.00

 

   

Gửi con trai

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Monday, 12 November 2012 07:17

Con trai thân mến,

Trên 9 tuổi, mẹ nghĩ con đủ chín chắn để hiểu những điều mẹ muốn nói với con yêu. 9 năm qua, những gì bố mẹ làm cho con không phải bậc làm cha làm mẹ nào cũng làm được… Tình yêu thương thì cha mẹ nào cũng thế… nhưng thời gian, tâm huyết và cả những kế hoạch dành riêng cho con cái thì nhiều bạn của con không có những điều đó phải không con? Con biết vì sao không? Vì bố mẹ các bạn còn bận rộn làm ăn, còn chưa biết thu xếp thời gian, còn chưa có ý tưởng và có thể là quan điểm giáo dục cũng khác với Bố mẹ nữa. Mẹ biết, Kem Mút của mẹ hiểu được tất cả những điều bố mẹ đang cố gắng hết sức làm cho mình, mẹ biết Kem Mút tự hào về bố mẹ của mình, mẹ biết Kem Mút hạnh phúc về điều đó khi tất cả những hoạt động của Kem Mút và bạn bè đều được bố mẹ ưu tiên và dành tối đa thời gian có thể để các con được học hành, trải nghiệm và vui chơi… Tuy nhiên, có một điều bố mẹ nhận thấy, dù con trai có hiểu, có tự hào, có hạnh phúc nhưng con trai vẫn thiếu một thứ làm cho mẹ quyết định viết lá thư này cho con trai: Đó là sự TRÂN TRỌNG…

Con thân yêu, vì sao mẹ nói con chưa trân trọng những gì con có? Dù rằng, con đã không biết bao lần cùng bố mẹ đi làm thiện nguyện, đã chứng kiến bao cảnh khó khăn, khốn đốn… Con có cảm xúc, con buồn, con suy nghĩ thế nhưng khi trở về cuộc sống… con vẫn chưa thể hiện cho bố mẹ thấy sự trân trọng cuộc sống của chính con. Càng ngày, con càng sốc nổi hơn… ý thức học tập giảm đi nhiều, những cảm xúc đẹp về cuộc sống cũng bớt hơn thay vào đó là những thói hư tật xấu học được ở lớp, ở trường, ở xung quanh càng nhiều hơn… con bắt đầu nói bậy, có biểu hiện nói dối bố mẹ, học hành đối phó, tìm hiểu những điều không hay trên mạng như nghe nhạc chế, xem phim có nội dung chưa tốt và đặc biệt là thiếu tập trung trong tất cả những hoạt động từ học hành đến vui chơi, thể thao, giải trí… Tất cả những điều đó, bạn nhỏ nào rồi cũng thế… Bố mẹ hiểu như vậy, nhưng nếu như Kem Mút trân trọng những gì mình đã có, đã được nhận từ Bố mẹ thì mẹ tin Kem Mút sẽ biết phân biệt đúng sai để hiểu mình NÊN làm gì và KHÔNG NÊN làm gì?

Bên cạnh những điều phiền lòng đó, Bố mẹ vẫn rất trân trọng những ý thức của con trai như việc chào hỏi ngoan ngoãn, biết chia sẻ với bạn bè, khả năng thích ứng với môi trường mới một cách linh hoạt, tự lập trong sinh hoạt gia đình và biết giúp đỡ bố mẹ nhiều việc nhỏ… Với những TRÂN TRỌNG nhận được từ Bố mẹ, mẹ mong con trai sẽ biết TRÂN TRỌNG bố mẹ bằng những hành động thiết thực là TRÂN TRỌNG chính bản thân mình trong các công việc từ học tập, vui chơi cho đến phong cách sống…

Từ hôm nay, ngày đầu tuần mới…. Bố mẹ sẽ giảm bớt một số hoạt động của con trai… sẽ cân nhắc những hoạt động giải trí của con, nếu con vẫn chưa biết TRÂN TRỌNG cuộc sống mà con đang có… con sẽ không có gì vui đâu con nhé… Bóng chày, đóng kịch, đi du lịch hay cả đến việc Festival Mùa Xuân LÊ QUÝ ĐÔN hay Dạ hội hóa trang 4A10 cũng chưa chắc con được tham gia đâu con nhé…

Mẹ up vào đây hình ảnh một loạt những hoạt động của con trai để con thấy những gì mình đã có, đang có là vô cùng hạnh phúc. Mong con hiểu và TRÂN TRỌNG nghe con.

Được đi làm thiện nguyện với bố mẹ và các bạn nhiều lần. Đây là Trung thu chùa Đồi, các con được nghe giảng về NHÂN QUẢ, được học về sẻ chia với các bạn tật nguyền... được vui chơi, ca hát...

Được mẹ thuê hẳn thầy dậy Gangnam Styles cho các con được vui đùa thoải mái... Nhưng bù lại, các con phải đặt trách nhiệm vào việc học hành chứ phải không con?

Liên hoan 4A10 nữa... Đôi lúc bố mẹ bận, mệt mỏi vì cuộc sống... cũng rất ngại ngần vì đã làm là tốn tiền, tốn sức nhưng vì con và bạn bè con... Bố mẹ lại cố gắng... Đó là điều con cần TRÂN TRỌNG

THi đấu bóng chày với đội trường Unis... Một tuần 3 buổi bố mẹ đưa con đi tập bóng chày... không một ngày cuối tuần nào bố mẹ được ngủ nướng, lúc nào cũng lọ mọ vì con... Tập trung vào con nhé

Không chỉ con đi bóng chày, bố mẹ còn tha lôi cả đám bạn bè con đi cùng nữa, để con vui và các bạn cũng được vui...

Mẹ biết con tự hào vì bố mẹ và mai này khi lớn lên, khi đã làm cha mẹ... con sẽ trở thành cha mẹ tốt vì đã từng được hưởng những gì tốt đẹp nhất từ mẹ cha mình...

Yêu thương và phục vụ bạn bè của con tận tình chu đáo nhé...

Tham gia cuộc thi Kỹ năng tài chính- Mẹ cũng tất bật lo toan từ viết kịch bản, đạo diễn cho đến sát cánh bên các con trong cả cuộc thi

Cả đám bạn thân này của con ngồi hết trên cái xe 5s của mẹ để đi liên hoan SN con đấy...

Đi từ thiện ở Mái ấm Thiện Giao Hải Phòng sau đợt bão Sơn Tinh

Theo dòng lịch sử phần 2 tại Bảo tàng lịch sử quốc gia... ngày 10/11 vừa qua

Chơi Rung chuông vàng về chủ đề Lý, Trần, Lê...

Hallowen cuối tháng 10...

Rảnh rang tý thì bố mẹ lại cho con đi cùng để cùng trải nghiệm cuộc sống... nhưng vì con đang chưa biết TRÂN TRỌNG cuộc sống nên bố mẹ sẽ tạm thời stop một số lại nhé con?

Còn nhiều nhiều nữa các hoạt động của con mà Mẹ không thể thống kê hết trong những tháng gần đây như đi SN, đi khu vui chơi, xem phim khoa học, làm thí nghiệm.... Một vài ví dụ trên đây chắc cũng làm con thấy, con là một bạn nhỏ hạnh phúc và đủ đầy rồi phải không con? Còn nhiều những bạn nhỏ khổ và đáng thương lắm như ở lớp học tình thương Chùa Đồi hay Mái ấm Thiện giao... những nơi mà con được đến gần nhất cùng với bố mẹ... Cả nhà mình cùng cố gắng con nhé... Nghĩ cho mọi người, sống rộng lượng và biết TRÂN TRỌNG những gì mình đang có, con sẽ trở thành một người đàn ông tốt và đạo đức... Rồi sau đó, có làm gì thì làm sau con yêu ạ.

Mong con trai thấy hiểu những dòng này của Mẹ nhé...

Dù chưa hài lòng, dù còn đôi chút phiền muộn vì con, nhưng bố mẹ vẫn yêu thương con nhất trần đời con ạ... Cố gắng để đừng làm phí phạm tình thương của bố mẹ nghe con.

Yêu con


 

 

Thiếu hụt

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Monday, 05 November 2012 21:56

Lại một ngày 5/11... Sinh nhật Bố... nếu còn bên con... Bố đã gần 70 tuổi, bố sẽ sung sướng, hạnh phúc hay cũng đau khổ như con hả Bố? Bố sẽ được con chăm sóc như ngày xưa con chăm sóc Bố, hay cũng như con... nằm rơi nước mắt vì sự thiếu hụt của gia đình mình. Không hiểu sao, Bố xa con lâu quá rồi nhưng tự nhiên con nhớ Bố, nhớ nụ cười tươi, nhớ tính cách dí dủm thông minh của bố, nhớ bàn tay bệnh tật nhưng luôn ấm nóng của Bố biết chừng nào... giờ ai cũng nói, bàn tay con giống y bàn tay Bố ngày xưa, cũng luôn ấm nóng và lúc nào cũng đỏ hồng... Con không biết con có bất hạnh như Bố không nhưng con biết, con gái giống Bố ở sự lạc quan, yêu cuộc sống... Con biết, dù thế nào đi chăng nữa... Con vẫn phải là người được nhiều người yêu mến và tôn trọng... giống như Bố của con ngày xưa ấy...

Lâu lắm rồi con mới khóc như hôm nay, con khóc đến nỗi ngạt mũi đến nỗi không thể thở được Bố ạ… Hai năm nay con ít khóc to, con ít khóc trước mặt người khác dù buồn đau, vất vả vẫn luôn ở bên con chẳng rời xa kể từ khi Bố xa con, ngày xưa khi còn có Bố… sự vất vả của con, sự cố gắng của con, sự thành công của con luôn có Bố hiểu và động viên… Giờ hơn lúc nào hết, con thèm có sự tâm lý, sự quan tâm và cả sự nghiêm khắc đến khắc nghiệt của Bố biết chừng nào… Giá còn Bố, cuộc sống của con chắc sẽ không thiếu hụt nặng nề như lúc này… Con nhớ Bố quá, mong rằng ở nơi xa ấy, Bố đang có nhiều bạn bè, nhiều niềm vui và đang nghĩ về đứa con gái là hiện thân của Bố từ hình thức cho đến tâm hồn để mang đến cho con thêm nghị lực, thêm bản lĩnh, thêm sự lạc quan yêu đời để làm chỗ dựa cho Mẹ, cho em, cho gia đình thân yêu của con Bố nhé…

Con là người ít khi than thở, nơi này con cũng chỉ dành cho Kem Mút, thằng cháu ngoại mà Bố chưa bao giờ được gặp... nhưng nếu không có trang web này để con sả vui buồn những lúc này chắc tâm hồn con sẽ thêm chai sạn và sẽ không thể là con gái của Bố, con người đầy nghị lực và nhiều người yêu thương cho đến tận cuối cuộc đời. Con yêu Bố

Tấm ảnh làm con đau lòng nhất mỗi khi nhìn thấy nó- Vì sự thiếu hụt càng nặng nề hơn. Nhưng con sẽ cố, con sẽ quên và con sẽ tiếp tục để những gì còn lại của Bố sẽ tốt đẹp nhất Bố nhé


 

   

Page 10 of 52

<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>