Kem review chuyến đi Ngã Ba Biên Giới Apachai- Điểm cực Tây của tổ quốc

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 13 May 2021 15:42

Kem Mút là em bé đầu tiên đặt chân lên Ngã Ba Biên Giới Apachai- Điểm cực Tây của tổ quốc nơi một tiếng gà gáy 3 nước VN, Lào, TQ đều nghe từ khi chưa mấy ai lên, đường chưa có và vô cùng khó đi. Được lên chương trình Chào Buổi Sáng của VTV SÁNG môngg 1 tết hẳn hoi...
Giờ em bé ấy đã gần 18 tuổi, đã có sở thích giông giống bố mẹ, có nhiều cảm xúc và giỏi thích nghi i như bố mẹ. Đợt nghỉ lễ vừa rồi, em bé ấy đòi bố mẹ check in lại Ngã Ba Biên Giới, nhưng bố mẹ muốn cùng em chinh phục một cung đường mới và cả nhà đã có nhiều ơi là nhiều trải nghiệm ở Cao Bằng với Núi Thủng, đèo 14 tầng và dòng Quây Son xanh thăm thẳm.... thế mà chia tay CB, em đã lại review ngay về Apachai, nơi tuổi thơ em đã ghi dấu ấn tuyệt vời.
Còn mẹ, chỉ nhớ em nhất định đòi là người dẫn đầu và sau đó thì cáu nhặng xị vì ngã lạch bạch, vì trơn trượt, vì lạnh và vì mệt...
Mẹ nhớ cung đường lóc lóc cóc từ TP Điện Biên lên Mường Nhé say xe kinh khủng
Mẹ nhớ sự chu đáo nhiệt tình của chú King Kông và các chú bộ đội biên phòng. Cả 5,7 chú take care cả đoàn mình lên núi
Mẹ nhớ chặng leo dốc ngày mưa buốt giá
Mẹ nhớ mẹ hét vang vọng núi rừng khi không thấy Kem Mút trong tầm mắt mẹ. Nó cứ lao về phía trước và không biết có đi nhầm sang Lào hay TQ ^^ Mẹ nhớ Khánh Vinh Trần Nguyễn người ủn người kéo và câu hỏi bất hủ : CÔ ƠI, SAO NGUY HIỂM THẾ NÀY MÀ CÔ LẠI RỦ NHÀ CHÁU ĐI?? (ToT)
Nhớ âm thanh lao trượt, cây đổ bật rễ ào ào khi ông bô Nguyen Viet Dung lao từ trên nuid xuống
Nhớ nữa là sự hoang mang tột độ khi bóng tối dần buông mà chưa ra khỏi rừng....
Nhớ nhiều lắm, và mong một lần nữa... gia đình bốn người nhà mình cùng nhau vun đắp tiếp kỷ niệm nơi đây Kem Mút nhỉ?
 

Yêu Cao Bằng

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 13 May 2021 15:14

Đèo Mẻ Pia, hay dân Bảo Lạc gọi là đèo Khâu Cốc Chà... Đèo tận 14 tầng ngoằn nghèo mà dân phượt trẻ cứ hay câu view bằng câu hỏi: Tại sao không làm con đường thẳng từ trên xuống mà cứ phải ngoằn nghèo như thế này? @@ Đặc biệt là sau một cung đường đèo vô cùng hiểm thì cả đoàn phải đi bộ một quãng đường khá dài và dốc để lên được nơi chụp được mấy bức ảnh này. Cuối cùng thì ai cũng vượt qua bản thân được hết Vừa ngồi thuyền máy, vừa trèo thuyền kyak, rồi ngoằn nghèo ô tô thì leo bộ vượt qua mấy đỉnh núi trong một ngày không quá nóng mà vẫn mợt ra phết Ông tài xế riêng của nhà tui vừa lái xe vừa lẩm bẩm đẹp quá, đẹp quá làm con vợ vừa ngủ vừa phải tương tác không sợ ông í bùn. Mà Cao Bằng, thật sự là có những cung đường đẹp hơn cả Hà Giang.... Một chốn thật nên thơ đáng đến. Để thấy mình vô cùng bé nhỏ giữa cuộc đời, để phấn đấu, phấn đấu thật nhiều. Để yêu thương, yêu thương thật dài những gì đẹp đẽ nhất của hành trình làm NGƯỜI
<333333
Yêu Cao Bằng,

 

 

Sinh tồn & Tự lập

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 13 May 2021 15:12

Thằng Kẹo 7h30 gõ cửa phòng tắm ầm ầm, mẹ nhanh lên không muộn học online của con. Mẹ phải gào lên 8h là tự học, 9h30 mới học chính thức ^^
Thằng Kem học online đêm đến 3h sáng, thế mà 8h nó lao ra khỏi phòng hết hồn vì sợ muộn học online của em. Tự lo cho mình, và nó tự nhận thêm nhiệm vụ lo cho em, và từ lâu nó đã biết Em là tương lai, là trách nhiệm của nó. Vì bố mẹ già rồi, bố mẹ vất vả và bố mẹ còn phải đi du lịch, còn phải yêu thương nhau... :vv
Chỉ vậy thôi, covid đang ầm ầm ngoài kia đối với tôi là muỗi. Vì từ khi chúng nó còn rất nhỏ, tôi đã dậy chúng nó sống như tôi được dậy: Tự lực gánh sinh, trách nhiệm với chính mình và yêu thương chia sẻ. Vậy thôi, những thứ khác, đứng sau hết ...
Giai đoạn này, thực lòng có nhiều tiền trong người cũng thấy hoang mang. Trường học đóng cửa học online, kiến thức thu được vô cùng ít ỏi, kỹ năng thì bấp bênh, đạo đức ít được chú trọng. Nếu làm một ông bố bà mẹ có tri thức, chắc chúng mình ai cũng hoang mang. Và nhiều bố mẹ đã tự nhủ thầm, ước gì? Ước gì mình đã cứng rắn hơn trong quyết định, ước gì mình đã bớt ép uổng bọn chúng chỉ biết học hành, ước gì mình học cách buông tay con thật sớm. Để khi có thiên tai, có địch hoạ, có khó khăn chất chồng mình sẽ bớt stress liên miên khi vừa đối mặt với công việc khủng hoảng, vừa cuống cuồng chăm lo con cái ĂN và HỌC và take chúng như những đứa trẻ lớn tồng ngồng.
Chưa khi nào tôi cảm thấy việc lựa chọn công việc này là Sai. Chưa khi nào tôi cảm thấy hạnh phúc với những đứa con như giai đoạn Covid khủng hoảng toàn cầu như vậy. Và bây giờ, tôi lại tiếp tục học, tiếp tục lan toả cảm hứng sống của tôi cho mọi người. Covid đến, rồi sẽ đi... Ai mạnh mẽ, người đấy sẽ tồn tại, ai đủ kỹ năng người đấy sẽ bớt lo lắng, bớt tiêu cực, nhiều lạc quan...
Cố gắng nhé mọi người <333
   

HUY CHƯƠNG VÀNG đầu tiên trong cuộc đời

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 13 May 2021 14:43

Bản thân í, nguyên là cầu thủ số 21 của đội tuyển bóng đá nữ Hoa Học Trò- Tiền thân của đội tuyển bóng đá nữ VN hẳn hoi đấy xD
Tinh vi ra phết, nhưng sau khi anh người yêu Nguyen Viet Dung thấy cô người iu xem bóng đá một cách ngơ ngẩn, việt vị là gì cũng chịu, người ta hô xong cả phút mới hô... Thì chốt lại: EM ĐƯỢC TUYỂN VÀO ĐỘI BÓNG VÌ CHÂN TO THÔI xD
Thêm nữa là bản thân í, cứ ra sân là đội được cổ vũ thua, nên lâu lắm rồi cứ nhắm mắt xem đá bóng bằng tai hoặc nhòm tường thuật trực tiếp qua đt rồi xúng xính cờ đỏ sao vàng đi cổ vũ cho đội nhà may mắn hehhe... Thế mà lần đầu tiên trong đời, xem trận nào thắng trận đấy không có hoà mới choáng chứ, ông giáo sư Kẹo của bản thân còn là một trong 3 cầu thủ quốc tế người Nhật ( Nhật Khoa, Nhật Minh, Nhật Quang ) ghi bàn penalty quyết định trận thắng đầu tiên đem lại may mắn, chiến thắng cho cả đội suốt cả giải trong khi vị trí chính thức lại là THỦ MÔN DỰ BỊ (^^)
Thủ môn dự bị lại ghi bàn chốt hạ chiến thắng bằng quả penalty xong mặt đần thối ra vì xúc động hay vì không biết mình đang thắng hay thua hahah Ôi, kỷ niệm trận đấu đầu đời của giáo sư yếu đuối nhà tui gây xúc động cả đại gia đình quá <3
Túm lại là, nhà cháu lâng lâng xúc động suốt cả mấy tuần qua, bố mẹ và anh dành hết tâm sức đi phục vụ thằng em yếu đuối hết ghi bàn quyết định rồi lang thang bắt kiến quanh sân, tranh nhau vị trí ăn vạ khóc mếu rồi nhận quả bóng vào đầu hoành tráng cản phá đội bạn trong trận chung kết giành HUY CHƯƠNG VÀNG đầu tiên trong cuộc đời hehhhhe...
Kỷ niệm của Giáo sư yêu cụa Mẹ, chúc mừng con trai <3
 

Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ...

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Thursday, 13 May 2021 14:22

Bây giờ chắc chỉ làm người dại, đi với những người bạn phù hợp, đến nơi phù hợp. Già rồi thì đông đúc làm sao chịu được :p
Cứ tằng tằng hết bánh đa bề bề, đến cafe Cà pháo rồi mới đi hỏi tứ tung địa điểm đến. Group đầy, nhóm hội nhiều như quân nguyên nhưng ta đây cứ bạn bè ta a nhô mới thật, mới chất, mới không ảo (><) Hết hồ Đồng Chanh, hồ Hoà Lạc, cốt 400 ba vì, rồi sườn tây Tam Đảo cho đến Đà Bắc, Ba Khan... pin location cứ gọi là chiu chiu bắn đến kèm cả link ảnh campping đẹp tuyệt vời. Thế mà đến đâu cũng hàng dài đông như kiến hehhhe... Thế mà cả lũ 3 xe cứ mỉm cười quay đầu, đến chỗ khác...
Cuối cùng thì, vẫn có một ngày vô cùng dại ở một nơi vắng vẻ... đầy lá khô... ăn nhậu hai bữa, ngủ trưa ấm cúng, lũ trẻ đá bóng, đạp xe cong cả vành, chạy nhẩy nô đùa, các bố mẹ lang thang trèo cây, hái vối, nhặt rau, tha lôi gà qué... tối đêm mới chia tay trong niềm vui của lũ trẻ mà lớn tồng ngồng. Sướng nhất là lâu lắm rồi mới đi chơi cân đối thế... 6 anh chị già và 6 đứa trẻ...
Vui hay không vui chỉ ở trong tim mình thôi nhỉ?
Vui nhất là lũ 6 đứa trẻ cơ...
   

Page 2 of 67

<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>