Kẹo Mút tự lập Print
Thursday, 30 January 2020 17:03

MẸ ƠI, CON ĐÁNH RĂNG THÌ MẸ TÌM GIÚP CON QUYỂN HỘ CHIẾU NHÉ

Giáo sư nói như thật vì nghe các cô chú dặn nhau mang hộ chiếu để sang Thái Lan. Sáng ra, 6h bố mẹ rủ nhau đi chợ dân sinh. Em ngủ một mình trong phòng. 8h bố mẹ về thấy em ngồi chờ cửa khách sạn. Kêu, em chỉ khóc hai tý thôi. Lên phòng thấy em bới tung hai cái vali vì em tìm quần áo dài mặc cho đỡ lạnh và gọi cho mẹ hai cú điện thoại vào số VN, tất nhiên là không gọi được.

2 tháng em đã bắt đầu đi bụi với bố mẹ. Bây giờ 5 tuổi, e đã bắt đầu tự thích nghi ăn ngủ nghỉ theo nơi mình đến, theo mọi người mình đi cùng. Vẫn tí tẹo ăn vạ, khóc mếu mè nheo nhưng khá là tự lập. Bố mẹ bắt đầu nhàn và không phải chăm sóc em như những em bé lớn hơn khác.

Mình ưu tiên dậy con số 1 là đạo đức, số 2 là tự lập và thích nghi rồi mới đến văn hoá, nghệ thuật. Với mình, chỉ cho các con cái cần câu cơm, không bao giờ cho tài sản, kể cả có.

Vì vậy, khi các bố mẹ khác còn sợ muỗi, sợ nóng, sợ ăn không hợp, sợ đủ thứ khi ra ngoài ngôi nhà ấm áp. Tức là còn chưa lo nổi cho mình thì họ còn có một áp lực cực lớn nữa là họ phải lo cho con họ có cuộc sống tử tế như ở nhà và còn phải lo cho con cái họ một khoản saving bằng vật chất vì họ cũng biết hoặc chắc chắn biết các con họ giống họ, sẽ chỉ ổn khi có cuộc sống sang trọng, sạch sẽ, ổn thoả.. mọi người chỉ có thể yên tâm khi con họ có một khoản saving hay thừa kế tốt mới có thể có cuộc sống hạnh phúc.

Còn mình thì không, mình sẽ cho con mình cái cần câu cơm duy nhất là kỹ năng và cảm xúc. Kỹ năng để con có thể sống được ở bất cứ nơi đâu dù khó khăn vất vả đến mấy và cảm xúc tích cực để con luôn biết lạc quan, vui tươi, yêu đời biết ồ à sung sướng trước thiên nhiên nhiên và cuộc sống. Và bố mẹ chúng, không cần quá vật lộn làm giàu để của cải cho con, sẽ tuỳ sức lực, đam mê, cảm xúc để làm việc và có thể dừng lúc nào thấy đủ. Để hưởng thụ, để vui tươi với cuộc sống mà lại yên tâm về lũ con cũng luôn tích cực và sống vui vẻ, thích nghi ở bất cứ cuộc sống nào.

Đi bụi với giáo sư 5 tuội không phải là không mệt. Nhưng vui vì giáo sư lớn lên thật nhiều. Cảm xúc tích cực luôn dạt dào. Bố mẹ phấn chấn khi nghe giáo sư nghêo ngao hát, ồ à hét lên khi thấy hoàng hôn: Ôi bánh crep mặt trời đẹp quá bố mẹ ơi.

Ôi, con đã mơ được đi Lào đúng con đường ngoằn ngèo này từ lúc con 3 tuội cơ hehhhe...

Nhìn thấy một tuổi già bớt nghĩ, bớt ghánh nặng rồi đây...

Lại chuẩn bị mà đi chơi tiếp thôi ông Bố Kem Mút